Đại tướng Võ Nguyên Giáp 102 tuổi

Đại tướng Võ Nguyên Giáp 102 tuổi

19:24 82 Comments
Những ánh mắt, nụ cười, cái bắt tay, cử chỉ ôm hôn thắm thiết của Đại tướng Võ Nguyên Giáp khiến nhiều cựu binh xúc động. 102 bức ảnh được trưng bày nhân dịp sinh nhật lần thứ 102 của ông.




Nhân kỷ niệm sinh nhật thứ 102 của Đại tướng Võ Nguyên Giáp (25/8/1911 - 25/8/2012), tại số 93 Đinh Tiên Hoàng (Hà Nội) diễn ra triển lãm ảnh Đại tướng với cựu chiến binh. Ngay ngày đầu khai mạc, triển lãm đã thu hút hàng trăm người xem, đa số là các cựu chiến binh, nhiều người từng được gặp gỡ Đại tướng. Không ít người đã đến trước cả tiếng đồng hồ chờ triển lãm mở cửa.




102 bức ảnh được lựa chọn từ gần 500 tấm hình ghi lại những khoảnh khắc của Đại tướng gặp gỡ với các cựu chiến binh trên khắp mọi miền Tổ quốc.


Ông là vị tư lệnh tài ba, được người dân kính trọng, quý mến.



 Nụ cười của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.





Phút trao đổi với trung tướng Đồng Sĩ Nguyên.




Với mỗi cựu chiến binh, Đại tướng như một người ông, người cha, người thầy vĩ đại mà ai cũng mong muốn được một lần gặp gỡ.






Vị tướng già chụp ảnh lưu niệm với các cựu chiến binh, cán bộ.






Đại tướng trong những lần tiếp khách tới thăm nhà.





Được biết tin Đại tướng vẫn khỏe, các cựu chiến binh cũng yên tâm phần nào, nhiều đoàn Cựu chiến binh các tỉnh đã đến thăm và gửi lời chúc đến gia đình Đại tướng.






"Hơn 500 lần bấm máy là hơn 500 cảm xúc khác nhau khi chụp Đại tướng. Nhiều lần bấm máy tôi còn run tay", tác giả Nguyễn Trọng Nghị (ngoài cùng bên phải) chia sẻ và cho biết, triển lãm kéo dài đến hết ngày 26/8 và toàn bộ số ảnh sẽ được gửi tặng cho Bảo tàng Trường Sơn, Bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam và những người có mặt trong tác phẩm.


                                                                                                                           Anh Tuấn
Phải biết hổ thẹn với tiền nhân (*)

Phải biết hổ thẹn với tiền nhân (*)

10:39 100 Comments
Ngày 22/8, Tuổi Trẻ đã nhận được bài viết của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang về Ngày Quốc Khánh 2/9 với những cảm xúc đặc biệt. Chúng tôi xin giới thiệu toàn văn bài viết này.


   Chủ tịch nước Trương Tấn Sang với các sinh viên Trường ĐH Luật TP.HCM - Ảnh: MINH ĐỨC

Ngày Quốc khánh bao giờ cũng đem lại cho mỗi người chúng ta những cảm xúc thật đặc biệt.
VÌ DÂN CHỦ HAY VÌ TIỀN?

VÌ DÂN CHỦ HAY VÌ TIỀN?

14:05 60 Comments
Lâm Trực

Mới đọc bài báo Blogger Cu Vinh có dấu hiệu chiếm đoạt gần 200
triệu ủng hộ gia đình anh Vươn làm tôi chột dạ, tai sao những nhà đấu tranh dân chủ cứ thích lập quỹ quyên góp ủng hộ cá nhân này, cá nhân kia, rồi lem nhem chuyện tiền bạc để đánh mất uy tín bản thân, đánh mất sự chính nghĩa của mình, là cớ để báo chí lề phải, chính quyền “bôi nhọ” họ?
Tiến Sĩ, Bà Già và Luật Sư

Tiến Sĩ, Bà Già và Luật Sư

13:46 28 Comments
Vừa qua, vụ Diện Tiến Sĩ bị sở 4T mời lên làm việc. Ông này không dám đi một mình vì sợ vì ông không có chuyên môn văn hóa. Ông chỉ biết về ca trù vì đó là chuyên môn sâu của ông. Chính ca trù đã đưa ông lên thành Tiến Sĩ.

Ông Tiến sĩ nhận được giấy mời làm việc của Sở 4T về những vấn đề có liên quan đến blog của ông ấy. Để chắc ăn khi cãi nhau với mấy vị thanh tra của Sở nên tiến sĩ vời một ông Luật sư đi cùng, chắc vì chưa đủ tuổi vị thành niên nên Tiến sĩ phải cầu cứu thêm một Bà già 81 tuổi làm… người giám hộ!
NGUYỄN XUÂN DIỆN: THẦN KINH CHÍNH TRỊ?

NGUYỄN XUÂN DIỆN: THẦN KINH CHÍNH TRỊ?

08:59 22 Comments
Tre Làng xin giới thiệu với độc giả bài viết của blogger BEO (nhà báo Hồ Thu Hồng) về vụ lùm xùm ở Viện Hán Nôm ngày 18/5 vừa qua. Trong vụ việc này, một nhóm cựu chiến binh đã đến Viện Hán Nôm yêu cầu lãnh đạo viện cho gặp Nguyễn Xuân Diện để trao đổi về nội dung một số bài viết trên blog của Diện. Xung đột đã xảy ra giữa các cựu chiến binh với nhóm người do Nguyễn Xuân Diện huy động đến Viện Hán Nôm, làm một cựu chiến binh bị thương.
VÃI DIỆN VÌ "DÂN OAN"

VÃI DIỆN VÌ "DÂN OAN"

22:01 29 Comments


Oan em quá anh anh ơi! Ôi, thảm thương, thống thiết làm sao!

Khổ thân anh Việt Hưng.

Chẳng phải tự bây giờ, mà ngay từ 5/6, Việt Hưng đã tổ chức cho các nhà thầu thi công bóc hữu cơ trên phần mặt bằng đã được bàn giao trên thực địa của mình trên mảnh đất Văn Giang. Có cơ sở pháp lý để tiến hành thi công mà đám cù nhầy ngăn cản.

Sự thật hiển nhiên là mặt bằng bàn giao cho Việt Hưng, phải hiểu là hơn 66ha đã tự nguyện bàn giao, và gần 6ha kiểu “da báo” thuộc diện phải cưỡng chế trong đợt vừa rồi. Thật khó cho Việt Hưng khi phải thi công trên mặt bằng loang lỗ mùi oan khiết và tanh hôi xương cốt của Tiến sĩ Hán Nôm Nguyễn Xuân Diện cùng đồng bọn.

TS NGUYỄN XUÂN DIỆN – VÔ SỈ ĐẾN CÙNG CỰC

21:49 33 Comments
    Lời dẫn: Lang thang trên Net, đọc và suy ngẫm thấy tác giả nói đúng. Mình mang về nhà để ngắm chơi và giới thiệu cùng cácbạn.
    Diện là tiến sĩ Hán Nôm từng được tung hô là tương lai ngành Hán – Nôm Việt Nam nhưng chưa kịp rạng danh giới khoa học đã vang “ranh” blogger – lạ chẳng khác nào nói ca sĩ Sui Black nổi tiếng nhờ làm người mẫu, “ranh” của Diện vang đến mức thậm chí có người còn đồ rằng, Diện “chuẩn bị được phong Thánh”. “Kỳ” tài dễ sinh đố kỵ, Diện bị tố dốt, cẩu thả, bảo thủ, vô trách nhiệm , hèn nhát, vô sỉ, thần kinh chính trị, tiếp vũ khí cho nước “Lạ”, quá nóng mắt về sự bắng nhắng - “Nguyễn Xuân Diện muốn gì?” và khi hết kiên nhẫn - “Nên bỏ tù Nguyễn Xuân Diện”.

Huy động hàng chục ngàn người chống bão, di dân khỏi vùng xung yếu

Huy động hàng chục ngàn người chống bão, di dân khỏi vùng xung yếu

21:15 35 Comments
Chiều nay 17/8, TP Hải Phòng đã huy động gần 29 nghìn người cùng hàng nghìn ô tô, tàu, xuồng, xe thiết giáp...sẵn sàng đón bão số 5. Tỉnh Quảng Ninh đã tiến hành sơ tán khẩn cấp người dân ra khỏi các vùng xung yếu...

 Chiều nay, 17/8, Hải Phòng bắt đầu có mưa. Đến 17 giờ hôm nay, Ban Chỉ huy Phòng chống lụt bão và Tìm kiếm cứu nạn TP Hải Phòng cho biết toàn bộ tàu, thuyền đã được neo đậu, trú ẩn an toàn không còn tàu thuyền nào hoạt động trên biển. Gần 4.300 tàu, thuyền và lồng bè neo đậu, trú ẩn an toàn.
BỌN THỐI MỒM

BỌN THỐI MỒM

22:35 49 Comments

Tre làng
Đọc bài Chuyên gia Liên Hiệp Quốc kêu gọi Việt Nam đóng cửa các trại cai nghiện trên trang VOA mà thấy bực mình kinh khủng khiếp. Mình không thích chửi, nhưng không chửi không được. Sao mà chúng bay ngu thế? Ngu hơn so với quy định đấy. Người Việt tử tế gọi đám bồi bút kiểu này là bọn thối mồm.
Có cái gọi là "Dân chủ Thiên chúa" hay không?

Có cái gọi là "Dân chủ Thiên chúa" hay không?

22:23 26 Comments

Làn sóng dân chủ từ bốn phương đang có xu hướng lan tỏa tới các ngõ ngách của thế giới. Đông Nam á đang phải gánh chịu những sức ép mạnh mẽ từ cách mạng hoa Lài ở Ai Cập, Tuynisi.v.v..
Điều mà người quan sát quan tâm là làn sóng này đã đến Việt Nam và đang mạnh dần lên với sức ép từ bên ngoài ngày càng tăng với sự tham gia và hậu thuẫn tích cực của những người Thiên Chúa.
Gần đây nhất, từ vụ án Cù Huy Hà Vũ (Cái tên này nổi tiếng lắm - Nhưng theo tôi chỉ là kẻ mắc chứng Vĩ Cuồng), bất chấp đúng sai thế nào, người ta thấy ngoài những vỏ bọc ủng hộ dân chủ là những cái đuôi Thiên chúa giáo. Hầu hết những người cầm đầu với danh xưng là Luật sư đều là những người có gắn bó với Thiên chúa, những trang web cũng đều là của Thiên chúa. Theo sau họ là cả một đội quân hùng hậu nhưng kém hiểu biết là những tín đồ của Thiên chúa. Những người này đã từng có mặt tại hầu hết những vụ đình đám do Thiên chúa tạo ra như 42 Nhà Chung, Thái Hà, Cồn dầu, Đồng Chiêm.v.v..gây rất nhiều khó khăn cho chính quyền và cho ngay cả những người tham gia.
Tôi không biết tại sao ở Việt Nam, Thiên chúa lại được xếp vào hàng hung hăng nhất nhì trong việc tổ chức các hoạt động chống đối chính quyền. Mặc dù đa số người dân đã quên đi cái quá khứ dẫn lối chỉ đường cho thực dân (Pháp) xâm lược đất nước của Thiên chúa để cùng chung sống hòa bình trên mảnh đất này.
Một câu hỏi đặt ra là những biểu hiện đó có phải là dân chủ theo cái cách mà người ta thường nghĩ không? Liệu rằng đó có phải là vấn đề dân chủ không hay bản chất là sự thay đổi chiến thuật cố hữu của Thiên chúa? hay là cả hai? Liệu rằng nơi này có thể xảy ra cái gọi là "Công đoàn đoàn Đoàn kết" theo kịch bản mới như ở Ba lan hay không?
Hay chờ xem.


Lâm Trực

BỆNH TÂM THẦN CHÍNH TRỊ

BỆNH TÂM THẦN CHÍNH TRỊ

22:20 29 Comments

Lâm Trực
Bệnh Tâm thần chính trị hay còn gọi là hoảng loạn tâm thần ở Việt Nam hiện nay có chiều hướng gia tăng. Bệnh này có biểu hiện lây lan rất nhanh qua đường Internet hoặc đường Hàng Khay, Bờ Hồ hay Tràng Thi.., Bệnh nhân thường là một đám người tự cho mình là trí thức yêu nước. Lạ lùng là họ yêu nước đến dã man, yêu say đắm đến cuồng dại. Bác sĩ Beo cho rằng đó là bệnh rân chủ, Bác sĩ Khoằm cho đó là bệnh bã đậu thần kinh chính trị. Dân gian lại gọi là bệnh cơ hội chính trị, đầu cơ chính trị.v.v.. 
DIỆN LIỀU

DIỆN LIỀU

09:05 26 Comments
    Lâm Trực

   Anh cho Xuân Diện là người không đàng hoàng. Không đàng hoàng trên mọi nhẽ. Từ nghiên cứu, viết báo, tiền nong, đầu cơ chính trị đến làm ăn trên nỗi cực nhọc của nông dân. Kể ra thì nhiều lắm. Nhưng hôm nay anh chỉ nói một tý tẹo về cái sự liều, thiếu đàng hoàng của Diện.

  Thứ nhất, Diện được mời lên sở 4T làm việc vơi Thanh tra. Trong giấy mời (Giấy mời là một biểu hiện tôn trọng Diện - Rất văn hóa, nếu không thì đã có giấy triệu tập). Diện không dám đi một mình mà phải cầu viện. Một luật sư và một hót gơ dở hơi (Xem thêm Dồ). Ôi giời, một tiến sỹ hán nôm mà không dám đi một mình. Hay tại năng lực hành vi có hạn? Không, dứt khoát không. Đó là một cách lợi dụng đám đông để đánh bóng tên tuổi. Diện biết rõ điều đó.

TS. NGUYỄN XUÂN DIỆN LẬP QUỸ ĐỂ LÀM GÌ?

TS. NGUYỄN XUÂN DIỆN LẬP QUỸ ĐỂ LÀM GÌ?

09:00 19 Comments

      Có nhiều ý kiến khác nhau về việc TS Nguyễn Xuân Diện lập quỹ. Tên của quỹ là Quỹ Nguyễn Xuân Diện. Tuy nhiên, mục đích lập quỹ của NGuyễn Xuân Diện còn có nhiều khuất tất. Đã có ý kiến cho rằng, với cái lý lịch của ông TS Nguyễn Xuân Diện thì việc ủng hộ quỹ phải được tiến hành thận trọng.  Để rộng đường dư luận, Tre Làng xin đặng lại một bài của Nhật Châu ở Hoa Kỳ về việc gửi tiền ủng hộ người bị oan sai.
Tất nhiên, tôi không hoàn toàn đồng nhất về quan điểm với ông Nhật Châu. Nhưng cũng cảm phục Nhật Châu vì tinh thần tương thân tương ái của ông.
     Từ góc nhìn khác, bài của Nhật Châu có giá trị góp phần làm rõ bộ  mặt thật của một số người lợi dụng cuộc chiến dân chủ để hưởng lợi kinh tế. Cách kiếm tiền của họ là không thể chấp nhận được. Đặc biệt là với người sáng lập quỹ mà lịch sử nhân thân có nhiều vấn đề về động cơ.
Kami đấu tố phe Bùi Thị Minh Hằng

Kami đấu tố phe Bùi Thị Minh Hằng

08:32 17 Comments

“Bà Bùi Thị Minh Hằng giờ đang ở trong trại ví như người bị đánh ngã, như cây đã đổ. Đạo làm người không cho phép chúng ta bước qua cây đã đổ, đánh người đã ngã xuống, mà bài viết này của tôi chỉ nhằm để nhắc những người còn ở bên ngoài nói chung và bạn bè của bà Bùi Thị Minh Hằng nói riêng. 
Tre Làng  nhào nặn

Tre Làng nhào nặn

20:32 32 Comments

(theo Nguyễn Peter)

Phot: Đi  đếch đâu mà sớm thế?

Biểu tình viên (BTV): Em đi biểu tình.

Phot: Phản đối Vinalines ăn hại đái nát hay hoan hô xăng giảm?

BTV: Chống Trung quốc bành trướng xâm lược Hoàng Sa - Trường Sa chứ anh.

TS.Nguyễn Xuân Diện và khúc xương ở Văn Giang

TS.Nguyễn Xuân Diện và khúc xương ở Văn Giang

00:50 15 Comments

     Sau vụ cưỡng chế ở Văn Giang, ông Tiến sĩ Nguyễn Xuân Diện lò mò xuống nơi đây và rất hào hứng khi tìm kiếm được một số ống xương người ở khu vực cưỡng chế (tạm tin lời ông Diện). Ngay lập tức, ông Diện có bài “Chiều 30/4: Đau đớn lòng ta chiều Văn Giang”.
ĐÁM SÀM – CHI - DIỆN - ĐỨC NGHĨ GÌ NHỈ?

ĐÁM SÀM – CHI - DIỆN - ĐỨC NGHĨ GÌ NHỈ?

10:20 25 Comments

Mấy ngày qua, khi đọc báo mạng, được biết vụ đánh người khiếu kiện ở Văn Giang Hưng Yên đã được làm sang tỏ. Liên hệ với nhưng thông tin trên trang “Basam” của Vinh mất vợ và trang “Dân Oan” hay “Xuân Việt Nam” của vị Tiến Sĩ Nguyên Xuân Diện và đám “Rân Chủ” thấy bọn này kinh thật. Khi công an Hưng Yên công bố danh tính những người đã đánh 3 vị “dân oan” Đồng, Bàn, Nghiệp tại Xuân Quan, Văn Giang, đám blogger hàng ngày vẫn đang ra rả đau đáu “vì dân vì nước” bỗng nhiên im bặt. Từ Sàm, đến Chi, đến Diện và đến Hiền Đức dở hơi đều câm hơi lặng tiếng. Rõ là bọn vu khống, biến có thành không và biến không thành có. Đọc những điều mà bọn Sàm Chi Diện Đức viết ra muốn buồn nôn vì thông tin thiếu kiểm chứng và trình độ nhận thức của họ về pháp luật.

Với Sàm Chi Diện Đức, không có sự thất vọng nào hơn. Rõ nhục!

Người hành hung, là dân địa bàn khác, hay dân địa phương? Họ không thèm quan tâm. Điều họ quan tâm và họ muốn là dứt khoát phải có điều gì đó dính líu đến Ecopark, để có cớ tiếp tục chửi Chính quyền Văn Giang, Hưng Yên, và xa hơn, là Chính phủ.

Mình cứ cười, mình biết thừa họ bi ba bi bô yêu cầu điều tra này nọ, nhưng thâm tâm họ, hoặc là muốn lòi ra bất cứ thứ gì đó liên quan đến Ecopark, hoặc là Chính quyền lại tiếp tục im lặng, âm âm dương dương, để họ còn có cửa mà hồ nghi thêu dệt bơm vá và lòe bịp vẻ sành điệu.

Người viết cho rằng một trong ba vị “dân oan” bị đánh kia chưa chết, sẽ là nỗi thất vọng cùng cực của đám này.
Đến nay hai năm đã rõ là mười, không biết đám Rân Chủ này chui xuống lỗ nẻ nào đây? Thần kinh rác rưởi đến thế là cùng.


(Đang viết tự dưng sặc cười  tay Thụy, với quả đơn kiến nghị gửi Chủ tịch nước đăng trên trang blog, ti toe hợm hĩnh anh Tư Sang đọc blog cu cậu.)

Theo dõi thông tin từ báo mạng suốt thời gian qua, không khó để người ta nhận thấy đám Rân Chủ này, chỉ chờ trực có chuyện xảy ra lien quan đến khiếu kiện, đất cát, mồ mả, biểu tình là vồ lấy và la làng kiểu Phéo Chì. Đến đây, mình thấy thương phóng viên Ngọc Năm, Phi Long của VOV lắm. Các anh đang bị lợi dụng cho mục đích bẩn thỉu và chings các anh đang bị đám Rân Chủ này làm tiền. Có lẽ hơn lúc nào hết, 2 phóng viên này đang cảm nhận được sự mất dạy tàn bạo của đám “Rân chủ” và thế giới gọi là “đồng nghiệp báo chí”, đau hơn nhiều vụ hành hung xác thịt hôm 24/4 ở Văn Giang.

Tung hô để lợi dụng và trói buộc, chúng coi các anh như những anh hùng trên chiến trận, thậm chí đám “dân oan” mất dạy còn giở trò vác cả bì ngô lên VOV để quay phim, chụp hình cảm ơn, và khi Năm, Long quyết định im lặng vì một sự đúng mực  thì chính đám này lại ra rả chửi rủa, xỉ vả.

Người có tâm và tầm tin Năm và Long, sẽ biết việc gì nên làm, việc gì nên nghe, trong lúc này.

Về chuyến lén lút đặt giá với dân Văn Giang, rằng sẽ đẩy mạnh hơn nữa việc đưa tin quậy phá đất cát, nếu tham gia “tổng biểu tình” ngày 22/7 tại Hà Nội, của Nguyễn Xuân Diện, Bùi Thanh Hiếu, và là tay chạy cho Trần Vũ Hải như thế nào, nhưng thất bại. “Dân oan” Xuân Quan, cao mưu và cùn hơn hơn đám dị hợm này nhiều lắm lắm.

Bạn đọc có thể đọc bài này ngay sau đây từ tran Dân Việt để hiểu kỹ hơn về đám Rân Chủ rác rưởi.

Gia đình đối tượng hành hung nông dân ở Văn Giang nói gì?

Theo lời kể của ông Thúy: Khi Hùng cùng 10 người bạn đang câu cá thì có 1 ông già và 3 thanh niên ra gây sự và tấn công anh họ Hùng. Thấy người này bị đánh, một số thanh niên trong nhóm lao vào đánh lại...

Sau khi Công an huyện Văn Giang khởi tố 2 đối tượng Đinh Văn Hùng (SN 1984) và Nguyễn Việt Cường (SN 1987) liên quan đến vụ hành hung người dân ở xã Xuân Quan ngày 12.7, phóng viên NTNN đã tìm về tận nhà của 2 đối tượng này tại thôn Phi Liệt, xã Liên Nghĩa, huyện Văn Giang. Khi chúng tôi đến nơi, ngôi nhà đang xây dở dang của gia đình Cường vẫn bộn bề gạch vữa.
Ông Nguyễn Văn An (SN 1963) - bố đẻ Cường - cho biết: "Cường là con trai thứ 2 trong gia đình. Năm 2009, chúng tôi lấy vợ cho Cường và đến nay cũng đã có 2 cháu nội. Thường ngày, vợ chồng Cường làm ruộng để mưu sinh. Thỉnh thoảng, Cường có theo bạn bè đi các tỉnh xa để mua cây cảnh về ươm trồng rồi bán. Hoàn cảnh kinh tế 2 vợ chồng cũng khó khăn nên vẫn phải nhờ cậy vào sự giúp đỡ của bố mẹ".

Ông An cho biết thêm, năm 2012, vợ chồng ông cố gắng gom được một khoản tiền xây mới ngôi nhà đang ở nhằm để cho vợ chồng Cường sau này. Công việc bộn bề, vợ chồng ông cũng chẳng có thời gian đọc báo, xem ti vi nên không biết được thông tin về vụ côn đồ hành hung người dân ở xã Xuân Quan.

Chỉ đến khi có công an huyện và công an xã xuống gia đình hỏi Cường thì ông mới phong thanh biết con trai mình liên quan đến sự việc ầm ĩ đó. Ông cho biết: "Sau hôm xảy ra sự việc, Cường đi không về nhà, lại không có điện thoại liên lạc nên chúng tôi cũng không biết nó đi đâu".

Cùng cảnh ngộ như gia đình ông An, ông Đinh Văn Thúy (SN 1964) cũng không biết con trai Đinh Văn Hùng đi đâu từ sau khi có giấy triệu tập của Công an huyện Văn Giang gửi về nhà.

Ông Thúy nhớ lại: "Ngay sau khi sự việc xảy ra ở xã Xuân Quan, nghe được thông tin từ một số người làng, gia đình tôi đã gọi Hùng ra để hỏi cho rõ chuyện. Hùng kể lại, hôm đó cùng với 10 người bạn khác rủ nhau sang Xuân Quan câu cá uống rượu. Khi đang câu thì có 1 ông già và 3 thanh niên ra gây sự và tấn công Đinh Văn Huỳnh (anh họ Hùng, SN 1984, đã ra đầu thú và bị Công an huyện Văn Giang tạm giữ). Thấy Huỳnh bị đánh, một số thanh niên trong nhóm lao vào đánh lại.

Hùng đứng ngoài không tham gia. Sau khi sự việc xảy ra, Hùng lái xe chở bạn bỏ đi. Mấy hôm sau, thấy có giấy triệu tập của Công an huyện, Hùng sợ quá bỏ trốn đi đâu không rõ, cũng không liên lạc được bằng điện thoại".

Hùng đã có vợ và 2 con. Vợ chồng Hùng sống chủ yếu dựa vào 8 sào ruộng và nghề ươm cây cảnh. Theo nhiều người dân ở thôn Phi Liệt thì trong cuộc sống hàng ngày, Cường, Hùng, Huỳnh đều không phải là những kẻ côn đồ, gây rối xóm làng hay dính vào tệ nạn xã hội. Chính vì thế, gia đình của các đối tượng đều khẳng định, sẽ cố gắng liên lạc, gọi con về trình diện với cơ quan công an để giải quyết rõ ràng sự việc.




ĐÀO HOA

ĐÀO HOA

10:16 20 Comments

Chuyện kể rằng có một chú chó kiếm được miếng thịt to nhởn nhơ tha mồi chạy. Lúc chạy ngang qua cầu nhìn xuống, thấy hình bóng của miếng thịt phản chiếu dưới nước còn to hơn miếng thịt đang gậm trong miệng, chó ta lao ngay xuống nước. Kết quả miếng mồi mất và bóng cũng tan đi, chó đành trơ mõm không còn gì để ăn, dân gian gọi thế là thả mồi bắt bóng.
Nhiều đàn ông cũng hay thả hoa hậu để bắt người mẫu, được voi còn đòi Hai Bà Trưng kết quả là lắm mối tối nằm không. Dẫu biết vậy nhưng dường như lăng quăng là bản tính của đàn ông. Lăng quăng ở đây có nghĩa là đàn ông yêu hết cô này đến cô khác hoặc yêu nhiều cô cùng lúc, con rô cũng tiếc mà con giếc cũng muốn. Những đàn ông như thế dân gian gọi là trăng hoa nhưng tự đàn ông thì chỉ khiêm tốn nhận là mình có số Đào hoa.
Đàn ông hay được giới thiệu kèm theo chữ hoa: nào là hay tặng hoa, hay ba hoa, hào hoa, đào hoa và thậm chí là trăng hoa. Trăng hoa dùng để chỉ đàn ông lẳng lơ, không có tình cảm lâu dài với ai, thay “đối tác” như thay áo. Trăng hoa dùng để chỉ tính xấu của đàn ông còn đào hoa dùng để chỉ…may mắn của đàn ông. Đàn ông thường tự nhận là mình may mắn chứ không bao giờ cho là mình có tính xấu.
Đào hoa là tên vì sao trong lá số tử vi chủ về tình ái. Khi nói người đàn ông nào có số Đào hoa, có nghĩa là người đó được nhiều phụ nữ yêu mến. Tuy nhiên không phải có số Đào hoa là hay, chính Đại thi hào Nguyễn Du đã phải muốn dùng dao hoặc kiếm để xử ông cụ thân sinh ra cái số này với câu Kiều “Chém cha cái số hoa đào/Gỡ ra rồi lại buộc vào như chơi”.
Không phải đào hoa lúc nào cũng tốt, đào hoa không phải lo thiếu tình yêu, không phải lo đi chinh phục vì lúc nào cũng có vài ba lựa chọn nhưng nhiều đàn ông đào hoa vẫn đi sớm về khuya một mình vì không có lựa chọn nào ưng ý, vì không tìm được tình yêu đích thực. Nhiều khi đàn ông đào hoa cũng muốn có một gia đình yên ấm nhưng sao khó quá vì dường như lòng đàn ông đào hoa đã trở nên chai sạn, không còn chỗ cho sự trân trọng phụ nữ và tình cảm của họ. Nhiều khi đàn ông hào hoa đã gặp được người toại lòng xứng ý nhưng dường như lại có gì đó thôi thúc khiến họ lại thả mồi bắt bóng. 
Những người biết xem tử vi có thể phân biệt sao Đào hoa chiếu mệnh và sao Hồng loan chiếu mệnh. Đào hoa chiếu mệnh có nghĩa là ăn tạp, to bùi bé mềm trẻ ăn gỏi già muối dưa như chàng Don Juan. Hồng loan chiếu mệnh được cho là sang hơn, là yêu có chọn lọc hơn, yêu có thơ văn đàn sáo như chàng Casanova.
Dân gian cho rằng dù lăng quăng kiểu gì cũng nên diệt trừ để tránh xuất huyết. Tuy nhiên đàn ông đào hoa tự biện minh rằng mình cũng cực khổ trăm bề bởi cây muốn lặng nhưng gió chẳng đừng, nhiều khi đàn ông đào hoa cũng muốn đàn một dây, chùa Một Cột, yêu một người nhưng đàn bà lại cứ lao vào vì tâm lý như quảng cáo là “Mình cũng muốn được như chị ấy”.
Nhiều người cũng biết rằng đàn ông càng đào hoa chị em càng thích còn đàn ông chung tình thì dễ thất tình. Đàn ông đào hoa lại hay thương người, hay ngại từ chối, kết cục là ngày càng dấn sâu vào vũng bùn đào hoa không biết ngày nào có thể thoát ra. Tuy nhiên đàn ông cũng cần phải hiểu rằng số Đào hoa chỉ là điều kiện, là cơ hội Trời cho để đàn ông thu hút với nhiều mồi, nhiều bóng nhưng đàn ông phải tự chịu trách nhiệm với những vụ thả mồi, bắt bóng của mình chứ không để đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho số phận. Đàn ông không thể cười hề hề để đổ tội cho cái số Đào hoa và hay cả nể của mình và than thở rằng “Nếu mình mà là đàn bà không biết là đã chửa hoang bao nhiêu lần”.
Khoa học giải thích là đào hoa là bản năng của đàn ông vì đàn ông như những người đi gieo hạt chỉ muốn gieo được càng nhiều hạt càng tốt. Chuyện dễ rung cảm trước những bóng hồng hầu như đàn ông nào cũng có, chỉ có điều đàn ông có dám bộc lộ sở thích của mình ra hay không thôi. Có nghiên cứu cho thấy 100 đàn ông thì 99 đàn ông muốn tỏ ra mình đào hoa, muốn tỏ ra mình có sức hấp dẫn không gì cưỡng nổi. Đàn ông vốn hay nổ mà số Đào hoa là một hướng khả quan để đàn ông nổ.
Nhiều đàn ông kể chuyện có nhiều em sẵn sàng chết vì mình, có nhiều em hẹn hò mình đến tận kiếp sau. Thật ra đó là khi các em tuyên bố: “Phải yêu anh thì thà chết còn hơn” hay “Em không yêu anh đâu, đợi đến kiếp sau nhé”. Gặp trường hợp số Đào hoa nổ này, cũng nên bao dung để đàn ông cảm thấy thoải mái và tự tin chứ đừng bóc mẽ đàn ông. Miếng mồi đang ngậm trong miệng mà giãy mạnh quá, đàn ông có khi phải thả để…bắt bóng.



ĐÀN ÔNG VỚ... CHẠN

ĐÀN ÔNG VỚ... CHẠN

10:15 17 Comments

Lúc chỉ có mấy gã đàn ông đã có vợ ngồi với nhau, anh em ngồi nói chuyện vớ…chạn. Đại để là bây giờ nhiều nhà đã có tủ lạnh rồi lò vi sóng, nhiều nhà đã có cái để làm lạnh cho cứng rồi lại có cái để hâm nóng cho mềm. Mình thì vớ phải cái chạn (tiếng Pháp là cái gạc măng giê – cái để đồ ăn) một dạng tủ có quây lưới chống ruồi muỗi và dùng để xếp bát đĩa, nước mắm, xì dầu… thì làm gì mà không thấy chán. 

Đàn ông rất lạ, cái gì cũng có thể khoe, cái gì cũng có thể kể chuyện được. Có anh khoe mình nể vợ và vớ chạn đến mức hễ vợ nói một câu là sợ bỏ đi mấy ngày mới dám về nhà. Có anh khoe mình vớ chạn đến mức bỏ đi biệt mấy năm mới về nhà, hai đứa con nhìn thấy lạ quá, hỏi nhau: “Này mày ơi, ông nào đang ngồi uống nước trong nhà mình đấy?”. Có anh kể chuyện năm 1976 phi công anh hùng của Nga Belenko, vớ chạn đến mức lái ngay cái máy bay MIG 25 mẫu mới xuất xưởng sang Nhật, báo hại cho Tổ hợp quân sự của Nga phải chế tạo MIG 29 để thay thế. Nguyên nhân "tạo phản" của Belenko đơn giản chỉ vì cuộc hôn nhân không hạnh phúc giữa anh ta và người vợ thích sống hưởng thụ, hay lui tới nhà hàng, vũ trường… và không quan tâm tới gia đình. Vợ chồng cãi vã nhau thường xuyên. Belenko mong muốn được giải thoát và trong một lần bay, anh đột nhiên nảy sinh ý định bỏ trốn… 

Theo quan điểm của đàn ông, trên đời có hai loại đàn bà là đàn bà xinh đẹp và đàn bà có tâm hồn. Theo quan điểm của đàn bà, trên đời có hai loại đàn ông là đàn ông có vợ và đàn ông chưa có vợ. 

Tại sao đàn ông có vợ vớ chạn? Đàn ông có vợ vớ chạn là vì dạo này ở ngoài đường thì vui mà về nhà thì buồn, là vì người yêu thằng bạn thì xinh - đàn ông ai cũng thích đẹp mà vợ mình thì đảm đang quá - suốt ngày thấy cầm cái giẻ lau, là vì cô bạn mới quen thì tin mình là một siêu nhân hay ít ra là một thiên tài mà vợ thì cứ coi mình như rơm rác, là vì mình đang nghĩ chuyện cứu thế giới mà vợ thì mở mồm ra là kêu than mình kiếm tiền không đủ và kể chuyện chồng người kiếm tháng bi nhiêu, là vì thời đại mới bi giờ nhiều chị em làu làu Kamasutra mà vợ mình thì nói đến “Tiên ông nhổ củ cải” hay “Vác cày qua núi” là cứ giãy đàng đạch...Nói chung kể những lý do khiến đàn ông vớ chạn thì có uống 100 cốc bia cũng không hết. 

Chán cũng như yêu, là một trạng thái phức tạp của tình cảm. Có “Đố ai định nghĩa được chữ yêu/Có khó gì đâu một buổi chiều…” (Thơ Xuân Diệu), thì cũng có “Đố ai định nghĩa được chữ chán…”. Đàn ông sẽ không bao giờ chỉ ra được rạch ròi tại sao tôi tôi lại yêu cô ấy, tại sao tôi lại chán cô ấy. Mà đã chán rồi thì sao thấy…chán thế, chán như đi tù chung thân không có hy vọng được ân xá, chán như phải sống cũng một người hàng xóm không tốt bụng, chán như vớ phải cái chạn lúc nào cũng xầm xì, lầm lì hay lúc nào cũng môi bĩu, mắt lườm… Chán thì dễ dẫn đến ngoại tình. Điều tra xã hội học cho thấy 85% đàn ông từng có quan hệ ngoài hôn nhân với động cơ đầu tiên để ăn vụng là đi tìm sự mới lạ, động cơ thứ hai là vớ chạn… Chán quá mức rồi hay dẫn đến xẻ đàn tan nghé – con số thống kê cho thấy ở hai thành phố lớn nhất nước ta cứ có 100 vụ kết hôn thì có tới 30 vụ ly hôn.

Liệu vớ chạn có phải là một đặc tính cố hữu của đàn ông có vợ hay không? Hồn nhiên vô tư mà nói thì đàn ông đúng là có tính cả thèm chóng chán, điều này khoa học thừa nhận là nó đã ăn vào gen rồi. Đàn ông lúc yêu thì sùng sục lao vào kiểu: “Nắng mưa là bệnh của trời/ Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng” (Thơ Nguyễn Bính), lúc cưới rồi thì lạnh lùng định nghĩa: “Vợ là thứ đồ cổ càng để lâu càng mất giá”. Đàn ông nhiều khi không yên phận mà chán ghét kiểu cứng nhắc, cuộc sống thiếu hương vị. Đàn ông nhiều khi thích thay đổi không ngừng, tìm kiếm cái mới và sự kích thích để sống.

Tuy nhiên cứ nói chuyện vớ chạn vậy thôi chứ đàn ông có vợ thật ra biết thừa vợ là cơm nguội nhà ta nhưng là đặc sản với thằng cha láng giềng.

NHẾCH NHÁC GÁI

10:14 21 Comments

Anh xin lỗi các gái nhế, anh chưa nói xấu gái bao giờ. Dưng mà hôm nay bức xúc quá nên tâm sự tí. Các gái để anh chém tý cho nó hạ hỏa. 
Hôm rồi thằng bạn đi xe Ford mới kính coong buộc phải lao lên vỉa ba toa để tránh gái. Về đến nhà mà vẫn hồn siêu phách lac. Hỏi chuyện làm sao, hắn bắn liên thanh tằng tằng, nghe một lúc rồi cũng hiểu. Đại loại là ra đường thời nay đếch biết đâu là gái già, đâu là gái tin bởi chúng nó trùm kín mít như người theo đạo hồi. Bạn anh sợ nhất là loại đội mũ của áo choàng chống nắng, che kín 2 má, đeo kính "Râm" như khủng bố, bịt khẩu trang vào miệng như đẹo rọ cho vào mõm chó dữ, phủ tấm vải (liệm) lên đôi chân và cưỡi xe máy chạy vù vù, bất chấp luật pháp, lao như điên vào làn đường dành cho ô tô. Mẹ kiếp, còi to không lo tốn điện mà thấy gái vẫn làm ngơ. Bất ngời gái rẽ mà đéo cần xi nhan. Bạn anh nhanh tay bẻ lái lao lên thẳng vỉa ba toa. Hết hồn. Bạn anh mặt tái dại, xót xa mà Gái vẫn làm ngơ bởi đơn giản là thời trang kiểu này gái bơ đời, đéo cần nhìn thấy ai, mà có muốn nhìn cũng đéo thấy được. 
May cho gái là gái đéo chết. Dưng mà anh đoán là cứ cái đà này gái sẽ về đến Văn Điển nhanh thôi, anh cam đoan thế nếu gái vẫn "hồi" dư thế này.
Anh cũng không hiểu nổi sao năm nay Hà Lội rộ lên mốt này? Trông mất mỹ quan và nhếch nhác cực. Lỗi này đéo phải là lỗi hệ thống đâu nhé. Theo anh, bọn thiết kế ngu như lợn cũng chỉ có lỗi một phần. Phần còn lại là do gái cả đấy. Dị hợm nó vừa vừa thôi, đéo ai ngắm các gái mặc như thế đi trên đường đâu.






Cá nhân anh đánh giá thì cả từ cái nhìn văn hóa Phương Đông lẫn quan điểm sống Phương Tây thì những gái ăn mặc phần dưới như thế là đéo chấp nhận được đâu. Thật đấy.
Nếu các gái nghĩ rằng mặc như thế thì dễ đong giai hay có ý định đong giai thì các gái sai lầm to. Giai như bọn anh đéo bao giờ thích loại gái cà tẩm, ăn mặc chằng đụp lụp xụp như thế đâu. 
Nếu mặc như thế gái giống mẹ mìn hơn phù thủy một ý. Mách nhỏ với gái nhé. Đàn ông sợ loại này lắm. Họ nghĩ đơn giản là gái thuộc dạng ích kỷ hơn so với quy định. Lấy loại này về chỉ tốn tiền quần áo, rọ mõm và son phấn mà thôi. Lý do thế nên giai bỏ của chạy lấy người.
Thực tế là anh lo cho sự an toàn của gái hơn là sắc đẹp của gái. Với cái mũ liền áo, anh cam đoan thế nào gái cũng cày mặt xuống đường và để lại vài cái răng trên phố. Dưng mà, gái để lại một vài bộ phận trên phố thì đéo sao hết. Cái quan trọng là gái làm khổ người khác thôi. Anh xin đấy, đừng mặc như thế nhé.
Này các gái thân mến hay iu quý của anh: Nếu vì công sở bắt (phải) mặc đồng phục váy thì đến cơ quan hẵng thay; nếu để chống nắng bảo vệ da thì hãy mặc quần dầy.
Anh đồng ý là phải bảo vệ da, đặc biệt là da đùi. Trời nắng nóng thế này mà phơi đùi giữa nắng thì lãng phí vô cùng. Bởi đơn giản là đùi của các gái sẽ nhăn nheo, tong teo như con tắc kè phơi nắng. Nhưng anh cũng khuyên các gái nên qúy trọng tính mạng của mình hơn và quý trọng sự an toàn của người khác hơn.
Buổi trưa đi ăn về, nhìn thấy gái kiểu này,nhàu như đống giẻ rách và bẩn hơn các bạn nhặt rác, đàn ông dù có lịch sự đến mấy cũng không buồn ngó đâu. Đơn giản là vì các gái trong bộ dạng tẩm kinh.
Với anh, nhìn bộ đồ đó anh ghét kinh người!
Lần nữa anh chém rằng, ra đường đừng mặc như thế nha.



BẢN LĨNH

BẢN LĨNH

10:09 20 Comments

Tự khen mình là điều không hay. Nhưng hôm nay là ngày đặc biệt, nên anh kể câu chuyện này cho các chú nghe. Hãy nghe và tự vấn xem mình có bản lĩnh không nhé.

Gái là con nhà lành chứ đéo phải cái loại đú đởn tí tởn có tí tiền là phởn.Đối với gái, cái khái niệm về nhà nghỉ chỉ là một khái niệm mù mờ được đọc trên báo chí mà thôi.Cái thời còn là sinh viên gái suốt ngày cắm đầu bài vở chẳng biết yêu đường là gì.Trong khi các bạn cùng trang lứa thì mỗi con yêu vài thằng.Cái đấy chẳng làm gái bận tâm, mặc dù mỗi lần đến ngày lễ các bạn được nhận quà thì cũng có đôi chút thoáng buồn.Nhưng tự thủ dâm tinh thần là phải học để ngày mai thất nghiệp xin lỗi các bạn học để ngày mai lập nghiệp.

Ra trường gái tốt nghiệp loại ưu đem cái bằng đỏ đi gõ cửa khắp nơi.Nhưng chỗ ngon thì không đến lượt gái, vì ở đó trước khi xin việc họ đã chạy vật tư rồi.Gái phải vá víu bạn bè sống tạm bạn bè bám trụ trên thành phố.Trong lúc túng quẫn gái quen anh.Anh cũng chẳng có vẹo gì đâu nhưng mà tốt bụng.Mà tốt bụng thật, bụng cũng cỡ như bà đẻ 3 tháng.Anh xin cho gái vào làm ở một công ty cổ phần nhưng có dính dáng một tý đến nhà nước.Gái mừng lắm và thường gọi là anh trai, đi đéo đâu cũng rủ anh trai.Gái xinh, cao, trắng trẻo nhìn lâu lâu cũng yêu.Nhưng thử sờ vào xem giật tê người.

Đi lâu dần dần rồi quen, bạn bè ai cũng bảo anh may mắn vì có em gái xinh thế.Anh chỉ biết tặc lưỡi nó là con em gái con nhà bác ruột.Nhưng có nhiều thằng độc miệng nói họ hàng gì có mà hàng họ thì có.Anh lại cười trừ.Từ ngày đi với gái, anh bị bọn con gái giải tán hết.Họ cứ nghĩ là anh sắp cưới đến nơi, đúng là chán bỏ mẹ được cái tiếng mà không có miếng.Thực lòng, anh cũng chỉ coi gái là em với lại trong lúc cô đơn anh cũng vật vờ với gái cho nó qua ngày.

Cho rồi đến một ngày,chắc là vào dịp noel gì đó.Gái gọi điện cho anh hẹn anh qua cơ quan đón.Thời tiết mùa đông,trời xe lạnh hai đứa đi ăn, rồi dạo vòng vòng quanh các khu phố.Hà Nội đã quá nửa đêm nhưng dòng người vẫn còn tập nập.Anh định đưa gái về xóm trọ nhưng gái gạt phắt đi.Anh giật hết cả mìn đến khi gái nói về bây giờ phòng trọ nó đóng cửa từ lâu rồi.Về nhà anh cũng không ổn vì má anh sẽ đánh giá gái.Trời càng về đêm càng lạnh,sương rơi thẫm áo.Anh thấy gái co ro, anh cưởi áo khoác mặc cho gái.Một lúc sau chính anh cũng cảm nhận được cái lạnh.Anh sốc khi gái đề nghị vào nhà nghỉ,nhưng trước khi vào gái còn cố dặn anh không được làm gì em, anh nhá.

Nhà nghỉ về đêm vẫn nhộn nhịp như ban ngày, anh ngó đồng hồ đã 3h sáng.Thằng nhân viên nhanh nhẩu ra tiếp thị.Anh ơi còn mỗi một phòng, 4 lít anh chị lên ngay không người ta thuê bây giờ. Giá hơi chát nhưng mà cũng chẳng có mà thuê vì anh và gái đã phải đi mấy cái rồi mới còn phòng.Không biết sẽ có bao nhiêu bạn gái phải trở thành đàn bà ngày hôm nay .Chỉ khổ cho mấy đứa sinh viên đưa bạn gái đi không đủ tiền đành loanh quanh chờ trời sáng, đúng là không lường trước việc tăng giá bất ngờ này.Thằng nhân viên dẫn anh và gái lên tận tầng thượng, đưa chiều khóa và điều khiển điều hòa và không quên chúc hai anh chị vui vẻ.

Căn phòng rộng chừng 10 m2,nội thất khá sơ sài chỉ có độc một cái giường đôi, hai cái ghế uống nước và một cái tivi. Phòng ẩm mốc và đầy mùi ám khói thuốc. Anh và gái ngồi trên giường nhìn nhau chẳng nói với nhau câu gì.Đèn vẫn bật sáng choang, gái kéo chăn lên quá đầu gối.Anh cũng thấy người ấm dần lên có lẽ vì cái dư âm của chai vodka chưa hết, cũng có lẽ lần tiêu được ở chung giường với một người con gái mà cũng có thể là đàn bà, bố ai mà biết được.Trong cái khung cảnh lãng mạn đó bị phá vỡ bởi âm thanh của đôi phòng bên cạnh thật đéo đỡ được. Hai đứa vẫn cứ ngồi đó thi gan với nhau.

Rồi đột nhiên gái ôm chặt anh vào lòng đòi hôn,anh cũng làm theo bản năng tự nhiên .Anh càng bối rối hơn khi gái cưởi nút áo.Anh cố gắng giữ bình tĩnh ghì chặt tay gái.Anh hỏi gái “em làm thế là vì trả ơn anh sao, hay là gì ?”. Gái đáp em không trả ơn là vì em yêu anh. Anh giận dữ quát “ em không thấy em làm thế là dại sao” vì anh không yêu em.Anh ra bàn uống nước, may quá ấm vẫn còn ấm ầm.Nói thật anh cũng thèm nắm nắm í nhưng lương tâm anh không cho phép.Anh rót từng chén một nuốt ực từng phát một cho đến khi ấm nước không còn một giọt nào.Lúc này anh đã tỉnh táo hơn. Còn gái úp tay vào mặt khóc.Anh nhẹ nhàng ôm gái vào lòng và cứ thế cho đến khi trời sáng.

Sáng hôm sau anh chở gái về nhà, mấy hôm không thèm nói chuyện với anh nữa.Có thể là vì là do gái con rận anh, cũng có thể tự ái của một người con gái bị từ chối tình cảm.Nói tóm lại là quá phức tạm cũng đéo muốn tìm hiểu làm gì cho nó đau đầu. Chỉ thấy một thời gian gái bỏ anh đi theo thằng khác.Bọn bạn anh nó chửi anh nhiều lắm, thậm chí còn định bắt anh đi test hàng. Anh lại cười nhưng không quá chua chát vì có lẽ gái sẽ hạnh phúc hơn ở bên người và anh lại đọc tác phẩm không gia đình….
Các bạn thấy anh bản lĩnh không?

HỒ SƠ TỬ THẦN SOA – TRƯỜNG ĐÀO TẠO KHỦNG BỐ CỦA HOA KỲ

10:06 24 Comments

Để giữ Trung và Nam Mỹ trong vòng kiểm soát, Mỹ phải dập tắt những phong trào độc lập, dân chủ ở vùng này. Để làm điều đó, Mỹ đã lập một trường huấn luyện những quân nhân - sát thủ chuyên nghiệp và gởi về bản xứ để giết những người chống đối ở nước họ, bảo vệ những chế độ độc tài thân Mỹ.
Kể từ sự kiện 11/9/2001 đến nay, chính quyền Mỹ luôn ra rả kêu gọi thế giới ủng hộ "Cuộc Chiến Chống Khủng Bố", và gây ra cuộc chiến ở Iraq làm chết hàng trăm ngàn người (theo họ) cũng là vì muốn chống vài tên khủng bố. Thêm vào đó, Mỹ tự cho mình cái quyền chỉ tay buộc tội những nước khác là "ủng hộ khủng bố". 
Nhưng chính ngay trên nước Mỹ từ lâu đã có một ngôi trường với cái tên hết sức ngây thơ là "School Of Americas" mà mục đích thực sự của nó là đào tạo ra những tên khủng bố.
Dưới đây là bài viết về “School Of Americas” trên trang THIRDWORLDTRAVELLER.COM.
Thế Chiến II là một "cuộc chiến tốt". Sau cuộc xung đột đó, phần lớn người Mỹ tin rằng những mục tiêu của Mỹ trên thế giới là cao thượng - Mỹ là người trừng phạt những kẻ hung hăng và một chiến sĩ cho tự do. Hình ảnh này đã trở thành mẫu mực cho nhiều thế hệ người Mỹ để đánh giá nước họ trong những việc xảy ra trên thế giới. 
Cuộc chiến Việt Nam đã chấm dứt cái ảo tưởng là nước Mỹ luôn ở bên "phía lẽ phải". Ngày nay, hình ảnh nước Mỹ là người bảo vệ của dân chủ và công lý càng bị xói mòn thêm bởi cái "School of Americas" (SOA), nơi huấn luyện sĩ quan quân sự và binh lính Mỹ Latin và Caribbean để phá vỡ dân chủ và giết chết hy vọng trong chính nước họ.
Thành lập bởi Hoa Kỳ vào 1946, SOA lúc đầu ở Panama, nhưng vào 1984, nó bị đá ra theo những điều khoản của Hiệp Ước Kênh Đào Panama và di chuyển tới căn cứ lục quân ở Fort Benning, Georgia, Mỹ. Tổng Thống Panama lúc đó là Jorge Illueca gọi nó là "căn cứ lớn nhất cho sự bất ổn ở Mỹ Latin", và một tờ báo lớn của Panama đã tặng cho nó cái tên "Trường của những Sát Thủ Chính Trị".
Huấn luyện viên và học viên của SOA được tuyển mộ từ thành phần xuất sắc nhất của lực lượng quân sự các nước Mỹ Latin. Trường huấn luyện 700-2000 lính một năm, và từ ngày bắt đầu vào 1946, hơn 60.000 quân nhân đã tốt nghiệp từ SOA.
Nếu SOA tập trung vào huấn luyện việc bảo vệ biên giới quốc gia chống lại ngoại xâm hay bảo vệ người dân khỏi sự xâm lược bởi kẻ thù bên ngoài, thì nó có thể đuợc cho là một cơ quan gương mẫu, đáng giá cho những đồng tiền thuế của người Mỹ và uy tín nước Mỹ. Nhưng, SOA có những mục đích rất khác biệt. Giáo trình của nó bao gồm những khóa học về chiến tranh tâm lý, chống chiến tranh du kích, kỹ thuật tra hỏi, và chiến thuật bộ binh và biệt kích. 
Được trình bày với những kỹ thuật tối tân và cập nhật nhất bởi những huấn luyện viên giỏi nhất của Lục Quân Mỹ, những khóa học này dạy sĩ quan và binh lính của các nước thế giới thứ III cách loại bỏ sự thật, bịt miệng những lãnh đạo hội đoàn, nhà hoạt động tôn giáo, nhà báo, và gây chiến tranh với chính dân họ. 
Nó chuẩn bị họ cho việc đàn áp tiếng nói chống đối và buộc người biểu tình phải chịu thua. Nó huấn luyện họ kỹ thuật loại người nghèo đói, và bị mất mát ra khỏi xã hội. Nó dạy họ cách dập tắt tự do và khủng bố chính người dân của họ. Nó huấn luyện họ phá hủy hy vọng cho dân chủ.

Trường của Các Nước Châu Mỹ đã được tặng nhiều tên khác nhau - "Trường cho những Độc Tài", "Trường của những Sát Thủ Chính Trị", và "Nhà Trẻ của những Nhóm Hành Quyết". Và, những nước có hồ sơ nhân quyền tệ hại nhất gởi nhiều lính nhất tới trường này.
Quốc gia / Tốt nghiệp (từ 1946)
Argentina / 931
Bolivia / 4.049
Brazil / 355
Chile / 2.405
Colombia / 8679
Costa Rica / 2.376
Dominican Republic / 2.330
Ecuador / 2.356
El Salvador / 6.776
Guatemala / 1.676
Honduras / 3.691

Nicaragua / 4.693
Panama / 4.235
Paraguay / 1,084
Peru / 3.997
Uruguay / 931 
Venezuela / 3,250 
Khi họ trở về nước nhà, học viên tốt nghiệp của SOA có một cái nhìn khác biệt và kỳ cục về người nước họ. Họ xem tu sĩ, người làm việc xã hội, nhà báo, và trí thức cấp tiến, không phải là tài sản của xã hội, mà là những thành phần phá hoại nguy hiểm, đang làm việc chống lại cái hệ thống đang bảo đảm vị trí quyền lực của binh lính, sĩ quan, và những nhà bảo trợ của họ.
Học viên tốt nghiệp của SOA đã từng là những kẻ bạo ngược nặng tay đàn áp nhất ở Mỹ Latin, với những hành động dã man và bạo lực nhất. Ở El Salvador, vào 1989, một đội tuần tiễu Salvador hành quyết sáu tu sĩ Jesuit khi họ nằm úp mặt xuống đất ở Đại Học Trung Mỹ. Theo Báo Cáo Ủy Ban Sự Thật của Liên Hiệp Quốc về El Salvador năm 1993, 19 trên tổng số 26 nhân viên tham gia vụ hành quyết này đã được huấn luyện ở SOA. 
Vào 1990, ở El Salvador, người nhận được nhiều sự ủng hộ của dân chúng, Tổng Giám Mục Oscar Romero đã bị ám sát. Ba phần tư nhân viên Salvador bị nghi ngờ trong vụ giết người này đã được huấn luyện ở SOA. Roberto D'Aubuison, người lãnh đạo sau này của Đội Hành Quyết El Salvador, bị ám chỉ có tham gia kế hoạch ám sát TGM Romero. Ông ta cũng đã góp phần trong nhiều vụ giết người khác, bao gồm một vụ thảm sát ở làng El Mazote, nơi mà hơn 900 đàn ông, phụ nữ, và trẻ em đã bị giết. Ông này cũng tốt nghiệp ở SOA.

Thống kê của Ủy Ban Sự Thật của LHQ cho thấy qui mô vai trò của trường SOA ở El Salvador:
- Vụ ám sát TGM Romero có 3 nhân viên bị cáo buộc - 2 người tốt nghiệp SOA.
- Giết một số nũ tu người Mỹ có 5 nhân viên bị cáo buộc - 3 người tốt nghiệp SOA.
- Thảm sát ở El Junquillo có 3 nhân viên bị cáo buộc - 2 người tốt nghiệp SOA.
- Thảm sát ở El Mazote có 12 nhân viên bị cáo buộc - 10 người tốt nghiệp SOA.
- Vụ giết nhà báo Hà Lan có 1 nhân viên bị cáo buộc - ông ta là một người tốt nghiệp SOA.
- Thảm sát ở Las Hojas có 6 nhân viên bị cáo buộc - 3 người tốt nghiệp SOA.
- Thảm sát ở San Sebastian có 7 nhân viên bị cáo buộc - 6 người tốt nghiệp SOA.
 Thảm sát tu sĩ Jesuit có 26 nhân viên bị cáo buộc - 19 người tốt nghiệp SOA
Ở những nước Mỹ Latin khác, học viên tốt nghiệp SOA cũng là những kẻ thù nổi bật của nhân quyền.

Hãy cắt đứt vòi bạch tuộc của SOA!
Cựu độc tài Omar Torrijos của Panama, Guillermo Rodriguez của Ecuador, và Juan Velasco Alvarado của Peru, tất cả đều đã lật đổ những chính phủ được đắc cử theo hiến pháp nước họ.
Leopoldo Galtieri, cựu lãnh đạo của nhóm hành chính quân đội của Argentina bị thua trong Chiến Tranh Falklands (cuộc chiến với Anh giành một quần đảo gần Argentina), là người chịu trách nhiệm cho hàng ngàn công dân bị "biến mất"- những người ủng hộ tự do và dân chủ ở Argentina, và đã cái giá cao nhất là mạng sống của họ. Ông ta là một học viên tốt nghiệp ở SOA.
Ở Honduras, Tướng Humberto Ragalado Hernandez, được huấn luyện ở SOA vào cùng thời gian ông ta được nghi ngờ dính dáng với những trùm ma túy Colombia, và những nhân viên cao cấp nhất trong Đội Hành Quyết Honduras cũng là những người được huấn luyện ở SOA.
Ở Peru, nhân viên cao cấp nhất bị kết án về vụ giết chín sinh viên đại học và một giáo sư vào tháng 2, 1994, là người tốt nghiệp ở SOA.
Ở Colombia, một tòa án nhân quyền năm 1992 kiện 246 nhân viên về tội ác chống lại nhân dân Colombia. 105 trong số đó đã được huấn luyện ở SOA.
Ở Panama, cựu độc tài Manuel Noriega, từng làm việc cho CIA, tốt nghiệp từ SOA. Ông ta đang ở tù Mỹ, tội buôn ma túy.
Ở Guatemala, một nước có 10 triệu dân, người bản xứ da đỏ Mayan với dân số 6 triệu đã chịu đựng sự đau thương lớn nhất ở Mỹ Latin. Trong hơn 30 năm nội chiến, hàng chục ngàn người đã bị giết hại, với tổng số dự đoán hơn 200.000 người. Phần lớn những tướng lãnh có dính dáng đến nhiều vụ đảo chính và hành động khủng bố, giết người trong giai đoạn này đã được huấn luyện ở SOA.
Vào thập niên 1970 và đầu 1980, ở Guatemala, hàng ngàn nhà hoạt động chính trị và đối kháng với đường lối của chính phủ đã bị ám sát. Tướng Manuel Antonio Callejas y Callejas, Chỉ Huy Tình Báo Quân Đội lúc đó, đã bị LHQ tố cáo là cá nhân chịu trách nhiệm cho đại đa số những vụ giết người này. Ông này tốt nghiệp ở SOA. 
Một trong những tên bạo chúa dữ dằn nhất trong lịch sử gần đây ở Guatemala là Jose Efrain Rios Montt. Là một viên tướng, nhà độc tài, và cựu tổng thống từ 1982-83, Rios Montt tự hào với triết lý chính trị của ông ta: "những hạt đậu cho những kẻ nghe lời; đầu đạn cho đám còn lại" ("beans for the obedient; bullets for the rest"). Ông ta cũng tốt nghiệp từ SOA.
Tác động của học viên tốt nghiệp SOA trên tự do của vùng Mỹ Latin thật khủng khiếp. Được trang bị với huấn luyện tinh vi, vũ khí hiện đại, kỹ thuật cập nhật về điều khiển và theo dõi, học viên của SOA đã khủng bố người dân của chính nước họ qua nhiều thế hệ.
Nhân danh người dân Mỹ và dùng tiền thuế của người Mỹ, Hoa Kỳ, nước “dân chủ nhất”, đã qua nhiều thập niên huấn luyện ra những lãnh đạo phản dân chủ nhất trên thế giới. trớ trêu thay, một chính quyền luôn lên án khủng bố trên thế giới, đã khuyến khích những tên khủng bố ngay trong nhà mình - ở SOA.
Đây là thời điểm mà chúng ta phải đòi hỏi đóng cửa School of the Americas.
Lâm Trực