TẠI SAO PHẢI GIỮ NGUYÊN ĐIỀU 4 TRONG HIẾN PHÁP!

Mực tàu - Kể từ khi Hiến pháp năm 1992 được ban hành cho đến nay đã hơn hai thập kỷ. Hai thập kỷ qua cũng chỉ ra rằng, từ khi Đảng ta ra đời cũng như trong suốt quá trình lãnh đạo sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, chưa bao giờ các thế lực thù địch từ bỏ âm mưu “diễn biến hòa bình”, nhằm gạt bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, tiến tới lật đổ chính quyền cách mạng, xóa bỏ chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, hướng lái Việt Nam theo con đường tư bản chủ nghĩa.

Một trong những luận điệu tuyên truyền mà chúng đưa ra là: Hiến pháp các năm 1946 và 1959 không có điều nào quy định Đảng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội, nhưng Đảng vẫn lãnh đạo nhân dân đánh thắng thực dân đế quốc xâm lược và hoàn thành nhiệm vụ cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân, thì cũng không nhất thiết phải xác nhận lại vai trò lãnh đạo của Đảng như trong Hiến pháp hiện tại! Vậy, lập luận của các thế lực thù địch và bọn phản động có đúng hay không? Tại sao chúng ta phải giữ quy định tại Điều 4 như trong Hiến pháp hiện nay.

Trước hết bàn về luận điệu của bọn phản động và các thế lực thù địch đưa ra. Phải khẳng định luận điệu này là lập lờ, thiếu toàn diện, không có quan điểm lịch sử cụ thể.

Sở dĩ Hiến pháp năm 1946 không có quy định vai trò lãnh đạo của Đảng, vì trước đó ngày 11-11-1945, thời điểm lịch sử do tình thế đặc biệt của cách mạng, Đảng ta đã ra tuyên bố tự giải tán, nhưng sự thật là rút vào hoạt động bí mật, giữ vững vai trò lãnh đạo.

Trong những năm thập niên 50 của thế kỷ XX, đế quốc Mỹ nhảy vào can thiệp miền Nam, đất nước ta bị chia cắt, Đảng bộ miền Nam cũng chưa ra hoạt động công khai vì bộ luật 10-59 của ngụy quyền Sài Gòn nhằm “tiêu diệt Cộng sản” cực kỳ hà khắc, man rợ. Vì vậy, Hiến pháp năm 1959 cũng chưa thể đề cập nhiều đến vai trò lãnh đạo của Đảng.

Sau khi giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất Tổ quốc, dân tộc ta có chung một bản Hiến pháp mới, trong đó khẳng định Đảng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Điều này là tất yếu khách quan, phù hợp với yêu cầu lịch sử, nhiệm vụ cách mạng mới, đáp ứng nguyện vọng của nhân dân và thực hiện đúng cơ chế vận hành “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ” trong thời kỳ quá độ đi lên chủ nghĩa xã hội ở nước ta.
 

Kế thừa tinh thần Hiến pháp năm 1980, Hiến pháp năm 1992, và mới nhất là Hiến pháp 2013 tiếp tục  khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội Điều 4 Hiến pháp 2013 xác định: "1. Đảng Cộng sản Việt Nam - Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, Nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lê nin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. 2. Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình. 3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”.

Vậy tại sao chúng ta phải giữ nguyên Điều 4 trong Hiến pháp?

Lập luận trên cũng đã phần nào trả lời cho thắc mắc này, nhưng bên cạnh đó cũng không thể không nói đến những nguyên nhân sau:
Thứ nhất, việc quy định Đảng lãnh đạo Nhà nước và xã hội không chỉ là tư tưởng xuyên suốt, nhất quán để khẳng định vị trí, vai trò độc tôn lãnh đạo của Đảng, mà còn là một nguyên tắc bất di bất dịch của cách mạng Việt Nam, phù hợp với thể chế chính trị-xã hội mà Việt Nam đã lựa chọn, phù hợp với bản chất Nhà nước xã hội chủ nghĩa của dân, do dân và vì dân.

Khác với những quan điểm tư sản, sự khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam được quy định trong Hiến pháp năm 1992 chính là khẳng định Hiến pháp của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là sự thể hiện ý chí, lợi ích cơ bản của giai cấp công nhân, mang bản chất giai cấp công nhân. Ý chí, lợi ích cơ bản của giai cấp công nhân thống nhất với lợi ích cơ bản của nhân dân lao động và cả dân tộc, đó là độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Việc hiến định vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam trong Hiến pháp năm 1992 chính là thể hiện ý chí của giai cấp công nhân, của nhân dân lao động và toàn thể dân tộc Việt Nam. Đây là điểm khác nhau căn bản giữa Hiến pháp nước Việt Nam với hiến pháp của các nước tư bản chủ nghĩa. Các thế lực thiếu thiện chí đã cố tình lờ đi bản chất, chỉ lấy hiện tượng và vin vào đó để công kích, xuyên tạc, bôi nhọ, hòng xóa bỏ Điều 4 trong Dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992. Và như vậy, vấn đề vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam được ghi trong Hiến pháp, không chỉ đơn giản là “văn bản hóa” mà còn thể hiện thái độ công khai tuyên bố tính đảng, tính giai cấp trong Hiến pháp của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam

Thứ hai, quy định tại Điều 4 của Hiến pháp tái này khẳng định tính lịch sử, tính tất yếu khách quan sự lãnh đạo của Đảng đối với quá trình cách mạng, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc của nước ta. Đất nước ta phát triển như hiện nay không thể không nhắc đến vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Trải qua nhiều thăng trầm, khó khăn của đất nước, nhân dân ta vẫn kiên trì đi theo sự lãnh đạo của Đảng, với kim chỉ nam là tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng. Vì vậy, việc giữ nguyên Điều 4 của Chương I trong Hiến pháp là hoàn toàn đúng đắn.

Thứ ba, việc quy định sự lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội Việt Nam là phù hợp với ý chí và nguyện vọng của đông đảo nhân dân Việt Nam. Đối với nhân dân Việt Nam, nói đến Đảng là nói đến tình cảm thiêng liêng, là thể hiện niềm tin và tình yêu son sắt của nhân dân dành cho Đảng. Có một sự thật mà hầu như mọi người Việt Nam ai cũng biết, đó là: Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng chính trị duy nhất đã lãnh đạo cách mạng Việt Nam đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, nước Việt Nam dân chủ cộng hòa ra đời; 30 năm kháng chiến chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược giành thắng lợi vẻ vang, hoàn thành sự nghiệp thống nhất Tổ quốc, cùng với những thành tựu to lớn, có ý nghĩa lịch sử của hơn 26 năm thực hiện đường lối đổi mới vừa là minh chứng thực tiễn sinh động, vừa là cơ sở khoa học thực tiễn để khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng ta đối với dân tộc và nhân dân Việt Nam.

Rõ ràng quy định sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với Nhà nước và xã hội Việt Nam trong Hiến pháp là tất yếu, không thể thay đổi.


BÀI KẾ TIẾP
« Prev Post
BÀI TRƯỚC
BÀI KẾ TIẾP »

7 nhận xét

Viết nhận xét
16:57, 31/01/2015 XÓA

Vai trò Đảng lãnh đạo không chỉ là điều tất yếu đã được lịch sử chứng minh bằng những thành quả trong công cuộc đấu tranh dành độc lập dân tộc, bảo vệ và xây dựng tổ quốc; Đảng lãnh đạo còn là nguyện vọng của người dân VN, là sự lựa chọn của toàn dân tộc, là niềm tin kiên định của bao thế hệ cha ông đi trước và lớp lớp thế hệ trẻ ngày nay. Những điều thiêng liêng ấy không thể bị chà đạp, không thể bị phủ nhận hay lãng quên hay bị bôi đen bởi những kẻ cơ hội phá rối, bè lũ phản động, bán nước được...

TRẢ LỜI
avatar
16:57, 31/01/2015 XÓA Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
avatar
21:31, 02/02/2015 XÓA

sự lãnh đạo của Đảng trong thời kỳ hiện này là hết sức quan trọng,là ngọn đèn soi sáng cho những bước đi của đất nước trong quá trình phát triển đất nước dưới sự cạnh tranh của các nước khác,trước các chiêu bài diễn biến hòa bình,chiến tranh ngầm,mà đất nước dễ mắc phải.rất cần có sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng để cho nhân dân có thẻ phát triển sống tốt hơn

TRẢ LỜI
avatar
Unknown
AUTHOR
22:26, 02/02/2015 XÓA

Có thể nói điều 4 Hiến pháp giống như kim chỉ nam của mọi hành động. Con thuyền mà không có la bàn ắt sẽ bị lạc ra biển khỏi, con người không có kim chỉ nam cho hành động ắt làm điều sai trái.

TRẢ LỜI
avatar
Unknown
AUTHOR
22:26, 02/02/2015 XÓA

Có thể nói điều 4 Hiến pháp giống như kim chỉ nam của mọi hành động. Con thuyền mà không có la bàn ắt sẽ bị lạc ra biển khỏi, con người không có kim chỉ nam cho hành động ắt làm điều sai trái.

TRẢ LỜI
avatar
Unknown
AUTHOR
10:50, 27/01/2016 XÓA

Trong các bản Hiến pháp trong lịch sử như Hiến pháp 1946 và Hiến pháp 1959 mặc dù không có điều nào quy định vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam do yêu cầu cụ thể của tình thế cách mạng khi đó nhưng trên thực tế Đảng cộng sản Việt Nam vẫn là lực lượng chính giữ vai trò duy nhất, chủ chốt trong tiến trình cách mạng giành độc lập dân tộc, thống nhất đất nước...Trong thời kì mới, vai trò lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam đã được cụ thể hóa qua điều 4 Hiến pháp NƯớc CHXHCN Việt NAm...Đó là 1 điều kiện tất yếu của tiến trình lịch sử.

TRẢ LỜI
avatar
Unknown
AUTHOR
03:11, 15/12/2016 XÓA Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
avatar

» Bình luận mang tính xây dựng và đóng góp. Vui lòng phân biệt rõ ràng giữa "góp ý", "phản biện" và "xuyên tạc".
» Không sử dụng các từ ngữ kích động, tuyên truyền, gây thù hằn, phân biệt vùng miền, tôn giáo, giới tính...gây tổn hại đến khối Đại đoàn kết dân tộc.
» Không sử dụng các từ ngữ , hình ảnh xuyên tạc, bôi xấu Đất nước, chế độ, Quốc huy , Quốc kỳ, Quốc ca... của nhà nước CHXHCN Việt Nam.
» Không sử dụng các từ ngữ , hình ảnh xuyên tạc, bôi xấu Đảng, Nhà nước, lãnh tụ, lãnh đạo. Nếu có ý kiến phản biện vui lòng đưa ra dẫn chứng cụ thể với nguồn đáng tin cậy.
» Không sử dụng các tên người dùng vi phạm các điều trên. Các tên người dùng mang tính chất chia rẽ đoàn kết dân tộc (Bắc Kỳ, Nam Kỳ...),một trong những tên trong cuộc đời hoạt động của chủ tịch Hồ Chí Minh hoặc các tên xuyên tạc về chủ tịch Hồ Chí Minh, các lãnh đạo Đảng, Nhà nước hiện tại đều bị xóa bỏ mà không cần báo trước.
» Nếu thấy dấu hiệu vi phạm, bạn đọc vui lòng báo cho chúng tôi biết bằng form báo cáo phía bên phải blog.
Thân ái ! Conversion Conversion Emoticon Emoticon