KHI HÒA HỢP DÂN TỘC CÒN LẮM CHƯỚNG NGẠI

Lữ Khách
Viết trên FB của mình, Bổn Đình Nguyễn có viết: 

"Cần nhìn nhận sòng phẳng!?


Tôi từng rất quí Nguyễn Quang Thạch với chương trình "sách hóa nông thôn" và hiện nay là cuộc đi bộ từ Hà Nội vô Nam của anh ấy. Nhưng tôi từng gờn gợn khi đọc một số status Thạch ca tụng "bác Hồ", rồi "lên án Đèn Cù", và tôi từng tự hỏi những tủ sách nông thôn ấy sẽ có những sách gì?
Nhưng đến khi đọc những dòng sau đây thì tôi thất vọng vì tầm nhìn quá hạn hẹp của anh. Nguyễn Quang Thạch viết như sau: "Cần nhìn nhận sòng phẳng

Miền Nam, Thái Lan, Philipino là căn cứ hỗ trợ Mỹ ném bom Miền Bắc, vậy VNCH cũng góp phần tiêu diệt người Việt ở Miền Bắc. Đất nước điêu tàn là do 2 bên thịt nhau.
Bây giờ đổ lỗi cho nhau mãi cũng chẳng giải quyết được gì, tốt nhất là 2 bên thấy mình có lỗi với hình chữ S này, rồi giảm bớt thù hận để xây dựng đất nước thì tốt hơn nhiều.".

Tôi từng nghĩ Thạch làm "sách hóa" cho thiên hạ đọc, lẽ ra Thạch phải đọc nhiều sách, và nhận chân ra cuộc chiến trước đây là gì. Nhận chân ra 40 năm qua lỗi thuộc về ai? Thạch phải hiểu rằng nó không phải lỗi của người dân 2 miền. Và 40 năm qua người CS đâu có đổ lỗi. Họ vẫn ngự trên cao đầy ngạo mạn để tự hào cuộc "giải phóng" của họ đó thôi! Và lời khuyên của Thạch cũng hơi ngạo mạn!

Chỉ 01 status, tất cả niềm tin về việc "sách hóa" của anh trong tôi không còn nữa, nhất là khi viết status tôi dẫn trên, Nguyễn Quang Thạch đang bước những bước chân tại miền Nam vào tháng tư! (Hình mượn bên trang nhà anh Nguyễn Tấn Thành)". 

Về việc này, người viết xin được nói với Bổn Đình Nguyễn đôi điều sau: 

Thực tình tôi hoàn toàn không biết người được đề cập trong câu chuyện của Bổn Đình Nguyễn là ai, cũng không chưa từng nghe đến chương trình "sách hóa nông thôn" và "cuộc đi bộ từ Hà Nội vô Nam". Nhưng, điều để lại đầu tiên trong tôi khi đọc STT của Nguyễn Quang Thạch là một cái nhìn rất đỗi khách quan. Chúng ta đã đi gần nửa thế kỷ được sống trong hòa bình, tự do vậy nhưng trong suốt quãng thời gian đó có một số chuyện cơ hồ vẫn đóng đinh theo chiều dài lịch sử. Những người từng bên kia chiến tuyến không ngừng đổ lỗi cho nhau; trong khi những người Việt lưu vong tại các nước Mỹ, Canada và một số quốc gia tại Châu Âu vẫn không ngừng cho rằng, cuộc chiến mà đỉnh cao là đại thắng mùa xuân năm 1975 là một cuộc thanh trừng, nội chiến đẫm máu... vân vân và vân vân. Và tất nhiên, đối với cách hiểu, cách nghĩ kiểu đó thì phía thắng cuộc - Nhà nước Việt Nam hiện tại không cần có một cuộc đối đáp nào bởi lịch sử vốn tự nó đã trả lời trọn vẹn những băn khoăn của chính họ. Có chăng chính họ đang cố hiểu vấn đề theo chính tâm thế của mình! 

Và tôi, trong bài viết này cũng không muốn đi làm rõ những thứ mà chúng ta vẫn hay liệt vào dạng "luận điệu", chỉ xin lấy ý tứ của Nguyễn Quang Thạch trong STT để nói thêm rằng: Hình như chưa ai đủ dũng cảm để soi xét những tổn thất bằng máu, bằng mạng sống của người dân Miền Bắc trong những năm tháng leo thang chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ và tay sai? Máu của một nửa Miền Bắc đã đổ xuống và đó là một sự thật, và với nỗi đau như thế thì không thể so sánh rằng, thương vong ở Miền Nam lớn hơn miền Bắc. Tuy nhiên, cái mà những người miền Nam lưu vong kia quan tâm là tổn thất của họ mà quên đi ở một nửa đất nước vào thời điểm trước năm 1975 máu cũng đã đổ. Như thế, phải chăng đã có một sự khác nhau cơ bản trong cách nhìn nhận về nỗi đau, về mất mát do chiến tranh để lại. 

Tôi cũng hiểu rằng, nhắc về một sự kiện mà nhiều người đã vô tình hay hữu ý không còn nhắc đến, Nguyễn Quang Thạch không muốn khơi gợi một cái gì đó. Anh ta đang muốn nhắc với những con người mà 40 năm vẫn giữ nguyên hận thù rằng, máu đã rơi ấy không chỉ có ở miền Nam và câu chuyện chúng ta đang bàn ở đây không phải là định lượng, định tính trách nhiệm cho những nỗi đau quá vãng ấy. Hòa hợp dân tộc vẫn là một việc mà dù 40 năm cả hai bên vẫn chưa thực hiện được nhiều. Và có thể nói, dù đã đọc, nghe không ít câu chuyện giữa hai bên thắng - thua cuộc nhưng đây có lẽ là lần đầu tiên xuất hiện một cái nhìn công bằng và cũng rất đỗi khách quan như thế. Nguyễn Quang Thạch không thiên vị bất cứ ai, dù rằng, có thể với những công việc đang làm anh ta được xếp vào hàng "ăn cơm nhà nước". 

Nói ra như thế để thấy rằng, "sự trách" và biến dạng trong suy nghĩ của Bổn Đình Nguyễn là không thỏa đáng, thậm chí đó là một cái nhìn có phần định kiến của một cá thể ít tinh thần xây dựng. Tôi cũng ngờ rằng, Bổn Đình Nguyễn là một trong những con người vẫn giữ nguyên cái định kiến của mình dù chiến tranh đã qua đi 40 năm! Và có lẽ trên hành trình hòa hợp dân tộc thì những con người như Bổn là một chướng ngại thực sự! 
BÀI KẾ TIẾP
« Prev Post
BÀI TRƯỚC
BÀI KẾ TIẾP »

6 nhận xét

Viết nhận xét
Hòa An
AUTHOR
19:50, 21/04/2015 XÓA

"Hình như chưa ai đủ dũng cảm để soi xét những tổn thất bằng máu, bằng mạng sống của người dân Miền Bắc trong những năm tháng leo thang chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ và tay sai?"
Tôi cũng là một người dân miền Bắc, gia đình tôi cũng từng trải qua những đau thương, mất mát đó nên tôi hiểu và hết sức đồng tình với đắc với ý kiến này của tác giả.

TRẢ LỜI
avatar
Hoa Nhan
AUTHOR
20:09, 21/04/2015 XÓA

Tôi nghĩ rằng những hy sinh bằng xương, máu, tính mạng của cả một thế hệ cha ông ta ngày xưa đâu phải để chúng ta ngày nay mang ra so sánh. Tất cả vì hòa hợp dân tộc, thống nhất, đoàn kết để phát triển đất nước, mang lại ấm no, hạnh phúc cho chính chúng ta và vì tương lai con em đất Việt sau này.

TRẢ LỜI
avatar
Tung Su
AUTHOR
20:18, 21/04/2015 XÓA

Tự đặt câu hỏi thôi: Bổn Đình Nguyễn thuộc gia đình VNCH ngày xưa chăng?
Tôi cũng có ý kiến như "HOA NHAN". Chúng ta cần đoàn kết vì tương lai đất nước, cả thế giới đang chuyển mình phát triển trong thời đại cách mạng công nghệ, chúng ta nên toàn tâm, toàn sức, đoàn kết lại để phát triển đất nước.

TRẢ LỜI
avatar
Cu min
AUTHOR
22:07, 21/04/2015 XÓA

trong khi bản thân một vài người vẫn còn ôm giấc mộng quá khứ thì con đường đi tới hòa giải dân tộc vẫn còn chông gai và gian khó. Quá khứ đi qua để cho hiện tại tồn tại. Vậy sao không giống và thỏa mãn với thực tại tươi đẹp như bây giờ đi.

TRẢ LỜI
avatar
thudo
AUTHOR
15:03, 25/04/2015 XÓA

Hòa hợp dân tộc là một trong những vấn đề được Đảng và Nhà nước coi trọng. Bởi nước ta có thành phần dân tộc đa dạng, sự mâu thuẫn nội tại và giữa các thành phần dân tộc là điều không tránh khỏi. Vấn để hòa hợp dân tộc là vấn đề hết sức nhạy cảm nên cần có những biện pháp phù hợp tránh tình trạng xung đột lợi ích dân tộc xảy ta. Tuy có nhiều rào cản song bằng những biện pháp thiết thực chúng ta sé vượt qua được những rào cản đó -> tạo nên sức mạnh tổng hợp dân tộc Việt Nam.

TRẢ LỜI
avatar
15:19, 25/04/2015 XÓA

Có thể chiến tranh đi qua 40 năm là chưa đủ để xoa dịu với những mất mát mà những con người được sinh ra trong thời kỳ chiến tranh từng phải chịu, có thể nỗi đau đó quá lớn nên chưa thể nguôi. Hy vọng rằng con người có đủ niềm tin để hướng tới một tương lai tốt đẹp

TRẢ LỜI
avatar

» Bình luận mang tính xây dựng và đóng góp. Vui lòng phân biệt rõ ràng giữa "góp ý", "phản biện" và "xuyên tạc".
» Không sử dụng các từ ngữ kích động, tuyên truyền, gây thù hằn, phân biệt vùng miền, tôn giáo, giới tính...gây tổn hại đến khối Đại đoàn kết dân tộc.
» Không sử dụng các từ ngữ , hình ảnh xuyên tạc, bôi xấu Đất nước, chế độ, Quốc huy , Quốc kỳ, Quốc ca... của nhà nước CHXHCN Việt Nam.
» Không sử dụng các từ ngữ , hình ảnh xuyên tạc, bôi xấu Đảng, Nhà nước, lãnh tụ, lãnh đạo. Nếu có ý kiến phản biện vui lòng đưa ra dẫn chứng cụ thể với nguồn đáng tin cậy.
» Không sử dụng các tên người dùng vi phạm các điều trên. Các tên người dùng mang tính chất chia rẽ đoàn kết dân tộc (Bắc Kỳ, Nam Kỳ...),một trong những tên trong cuộc đời hoạt động của chủ tịch Hồ Chí Minh hoặc các tên xuyên tạc về chủ tịch Hồ Chí Minh, các lãnh đạo Đảng, Nhà nước hiện tại đều bị xóa bỏ mà không cần báo trước.
» Nếu thấy dấu hiệu vi phạm, bạn đọc vui lòng báo cho chúng tôi biết bằng form báo cáo phía bên phải blog.
Thân ái ! Conversion Conversion Emoticon Emoticon