CHẾ ĐỘ TAY SAI VIỆT NAM CỘNG HÒA ĐÃ Ở ĐÂU TRONG THẢM SÁT THẠCH PHONG.

[Me Lo] Nếu như đám rận chủ của các trang phản động như: Dân làm báo, Quan làm báo…ra sức viết cổ súy về cái gọi là sự yêu thương nhân dân của những tên lính Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) nói riêng và chế độ tay sai Việt Nam Cộng Hòa nói chung thì ở nhiều nơi trên đất nước Việt Nam còn nhiều lắm những minh chứng cho cái gọi là “sự yêu thương” đến mức độ “thảm sát nhân dân” của chế độ ấy.
Hôm nay, tôi sẽ không bình luận hay viết gì cả mà chỉ đưa ra một câu chuyện, với những nhân chứng lịch sử có thật về những tội ác của cái chế độ Việt Nam Cộng Hòa đối với dân tộc và đồng bào mình. Để cho mọi người thấy thêm những giá trị lịch sử đang bị bè lũ bán nước rận chủ làm sai lệch thông tin lịch sử về một giai đoạn miền Nam dưới chế độ tay sai VNCH.
Xin trích dẫn từ một bài báo có nhan đề: Thảm sát Thạch Phong “tha thứ mà có quên được đâu” như sau:
“Nhớ cứ giật mình hoài”, bà Bùi Thị Lượm, nạn nhân duy nhất sống sót nhớ về cuộc thảm sát ở Thạnh Phong, Bến Tre, năm 1969, nói. Ngôi nhà nhỏ của bà Lượm nằm rìa đầm tôm cách hiện trường vụ thảm sát 20 km về phía biển. Lâu lắm rồi bà Lượm cũng không về Thạnh Phong, người ở Thạnh Phong cũng chỉ biết bà sống cùng chồng con ở Bến Trại cách nhà cũ xa lắm.

Ký ức không nước mắt

47 năm về trước, bà Lượm 12 tuổi, cha chết, em nhỏ hơn sống với mẹ, còn bà sống cùng bà nội và những người bà con ở hầm trú ẩn. Thi thoảng biệt kích Mỹ vẫn ghé vào khu nhà và đếm từng người một. Nhưng vào đêm trăng tháng 2/1969, cuộc sống ở đó hoàn toàn bị xoá sổ.
Bà Bùi Thị Lượm, nạn nhân duy nhất sống sót sau thảm sát Thạnh Phong. Ảnh: Trương Khởi. 
“Đêm đó, tôi đang ngủ thì nội gọi. Tôi bò ra cửa hầm thì thấy mọi người ngồi chụm lại với nhau, lính biệt kích bao quanh. Rồi đột ngột bọn chúng bắn từng loạt. Giá như biết chúng sẽ bắn thì mọi người cứ liều chạy đi rồi, ai sống thì sống”, bà nhớ lại.
Mãi nhiều năm sau này, bà Lượm vẫn không hiểu vì sao mình có thể lăn được vào hầm. Đứa bé 12 tuổi bị vỡ bánh chè ở đầu gối, bị thương ở lưng, ở đầu, nén đau trốn trong một khúc cua đến khi biệt kích đi khỏi.
Không có ai khác may mắn sống sót trong đêm đó. Trong số 21 người chết, có một người cô và một người mợ đang mang thai. Nếu tính cả thai nhi chưa lọt lòng, con số chính xác là 23 nạn nhân. Những người chết là bà nội, là bà con, là đám trẻ con vẫn chơi cùng hàng ngày. “Đứa em họ con cô tôi cũng chết. Mẹ nó đi giao liên chết. Ba nó đi tập kết. Nó về ở với ngoại”, bà Lượm nhớ như in.
Những người năm đó tìm thấy bà Lượm bê bết máu, lê cái chân bị thương chạy về phía rừng, nay đã chết. Bà Lượm cũng không nhớ nhiều về những ngày sau đó. Chỉ biết sau một đêm ở Thạnh Phong không cầm được máu, bà được chuyển lên Thạnh Phú rồi có ghe chở về nhà thương Trà Vinh điều trị. Vết thương ở đầu gối mãi gần nửa thế kỷ sau vẫn nhức buốt mỗi khi trở trời.
Hài cốt của những người thân chết đêm đó, bà Lượm nói, sau này chỉ đủ sức đưa bà nội và người cô út về xây mộ. “Những đứa trẻ con đành phải bỏ lại, xương thịt cũng tan thành đất rồi”, bà đau xót kể.
Từ Bến Trại đi về phía biển là ấp Thạnh Hoà của xã Thạnh Phong, có một bia tưởng niệm 21 nạn nhân nằm bên ngã ba đường. Ngoài ra, không còn nhiều dấu tích nhắc nhở đến vụ thảm sát 47 năm về trước. Nơi đó giờ đã thành bờ rào, thành nhà cửa, thành vườn cây, một vài hiện vật đã được lấy đi để trưng bày tại bảo tàng ở TP HCM.
Ông Sáu Rừng, người có mặt sau vụ thảm sát đêm đó, chỉ một ụ đất nhỏ cuối bờ rào nói: “Đó là miệng hầm nơi tìm thấy ba đứa cháu nhà ông Chín bị cắt cổ. Bà Chín được tìm thấy cách đó khá xa, cổ họng bị cắt lìa. Ông Chín nằm chết ở sát mép sông. Lúc chết, một tay vẫn vắt lên trán, trên ngực còn nguyên dấu giày lấm bùn đất của biệt kích”.
Trong ký ức của người đàn ông này, ông nhớ rõ nơi biệt kích đặt giá súng để bắn. Đêm đó ở Thạnh Phong, không có người đàn ông nào có mặt, chỉ có người già, phụ nữ, trẻ nhỏ đứng trân mình trước làn đạn. “Nhiều người chết mà chẳng còn lành lặn. Có người già chết mà tay vẫn chắp trên trán như đang quỳ lạy”, ông Sáu Rừng kể mà mắt đỏ hoe.
Ấp Thạnh Hoà sau đêm thảm sát cũng trở thành bình địa, chẳng còn người dân nào dám ở lại.
Ông Đỗ Văn Dư, ấp Thạnh Hoà, xã Thạnh Phong, nhắc lại ngày quay về làng và nói: "Cha tôi may mắn di tản trước ngày thảm sát hai hôm và may mắn sống sót. Trước đó, ông cứ khăng khăng đòi ở lại bám đất bám làng. Năm 1970, tôi trở về ấp, cất lại căn nhà trên chính hiện trường đêm tháng 2/1969. Giờ mọi chuyện đã qua rồi, nói tha thứ thôi chứ còn có thể làm gì hơn. Chỉ mong những người gây ra vụ thảm sát đó trở lại, chia sẻ gia đình các nạn nhân".
Bà Nguyễn Thị Hạng, mẹ bà Bùi Thị Lượm, giờ vẫn sống ở ấp Thạnh Hoà, cách hiện trường vụ thảm sát không xa. Nhắc lại những người thân đã bị giết đêm đó, bà Hạng nghẹn lời: “Nhìn con Lượm suốt bao năm cứ ám ảnh, đau khổ hoài. Nhưng tha thứ thôi chứ biết làm sao bây giờ!”.
Nhưng nạn nhân duy nhất còn sót lại thì nói lời tha thứ không dễ dàng. Ngồi bên hiên nhà trong bóng chiều chạng vạng bà Bùi Thị Lượm thẳng thắn: “Tôi vẫn thù ông ấy dữ lắm. Ông ấy giết nội tôi, giết 16 người thân của tôi. Nhưng thù thì làm gì được nữa”.
Tôi xin trích dẫn câu chuyện như vậy chỉ để mọi người có một sự đánh giá và cái nhìn rằng: NẾU NHƯ VNCH “THƯƠNG DÂN” SẼ KHÔNG BAO GIỜ CÓ MỘT VỤ THẢM SÁT NHƯ VẬY. Và cũng dễ hiểu vì sao, nỗi căm hờn chế độ VNCH đã thôi thúc nhân dân vùng lên cùng Đảng đánh đổ chế độ tay sai thống nhất nước nhà, non sông thu về một mối, thực hiện xây dựng một xã hội mới – xã hội của nhân dân, do nhân dân làm chủ và vì nhân dân như những trái ngọt ngày hôm nay.

BÀI KẾ TIẾP
« Prev Post
BÀI TRƯỚC
BÀI KẾ TIẾP »

2 nhận xét

Viết nhận xét
Hoàng tiều phu
AUTHOR
19:37, 11/06/2016 XÓA

Tội ác của VNCH đối với đồng bào ta là không thể nào kể xiết. Nỗi căm hờn chế độ VNCH đã thôi thúc nhân dân vùng lên cùng Đảng đánh đổ chế độ tay sai thống nhất nước nhà, non sông thu về một mối, thực hiện xây dựng một xã hội mới – xã hội của nhân dân, do nhân dân làm chủ và vì nhân dân như những trái ngọt ngày hôm nay.

TRẢ LỜI
avatar
Tran Vũ
AUTHOR
23:45, 16/07/2016 XÓA

Cũng không cần phải nói nhiều thì chúng ta cũng biết chế độ VNCH chính là kẻ đã tiếp tay cho đám lính Mỹ trực tiếp tàn sát đồng bào trong suốt những năm Mỹ xâm lược Việt Nam...Từ Thạnh Phong cho tới Mỹ Lai đều có sự tiếp sức " nhiệt tình" trực tiếp hoặc gián tiếp của đám VNCH trong việc tàn sát những người dân vô tội và những người đáu tranh yêu nước...Đó chính là những tội ác không thế chối cãi của Mỹ cùng đám chư hầu, tay sai.

TRẢ LỜI
avatar

» Bình luận mang tính xây dựng và đóng góp. Vui lòng phân biệt rõ ràng giữa "góp ý", "phản biện" và "xuyên tạc".
» Không sử dụng các từ ngữ kích động, tuyên truyền, gây thù hằn, phân biệt vùng miền, tôn giáo, giới tính...gây tổn hại đến khối Đại đoàn kết dân tộc.
» Không sử dụng các từ ngữ , hình ảnh xuyên tạc, bôi xấu Đất nước, chế độ, Quốc huy , Quốc kỳ, Quốc ca... của nhà nước CHXHCN Việt Nam.
» Không sử dụng các từ ngữ , hình ảnh xuyên tạc, bôi xấu Đảng, Nhà nước, lãnh tụ, lãnh đạo. Nếu có ý kiến phản biện vui lòng đưa ra dẫn chứng cụ thể với nguồn đáng tin cậy.
» Không sử dụng các tên người dùng vi phạm các điều trên. Các tên người dùng mang tính chất chia rẽ đoàn kết dân tộc (Bắc Kỳ, Nam Kỳ...),một trong những tên trong cuộc đời hoạt động của chủ tịch Hồ Chí Minh hoặc các tên xuyên tạc về chủ tịch Hồ Chí Minh, các lãnh đạo Đảng, Nhà nước hiện tại đều bị xóa bỏ mà không cần báo trước.
» Nếu thấy dấu hiệu vi phạm, bạn đọc vui lòng báo cho chúng tôi biết bằng form báo cáo phía bên phải blog.
Thân ái ! Conversion Conversion Emoticon Emoticon