Hiển thị các bài đăng có nhãn "RSF". Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn "RSF". Hiển thị tất cả bài đăng

RSF LẠI XUYÊN TẠC TÌNH HÌNH TỰ DO BÁO CHÍ Ở VIỆT NAM

Vân An 23:26 21 Comments

Vân An

Xuyên tạc tự do báo chí là một chiêu trò luôn được những tổ chức, cá nhân cực đoan, thiếu thiện chí, nhất là tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF) thường xuyên sử dụng nhắm đến Việt Nam. Mới đây ngày 03/5, tổ chức này đã công bố cái gọi là “Chỉ số Tự do Báo chí Thế giới năm 2022", theo đó Việt Nam xếp ở vị trí 174 trên 180 quốc gia và vùng lãnh thổ.

Ngay sau khi công bố này được đưa ra, các trang website, tờ báo, kênh truyền thông của các cá nhân, tổ chức phản động, chống đối, cơ hội chính trị và những người có cái nhìn không thiện cảm với Việt Nam đã nhanh chóng rêu rao, lan truyền bảng xếp hạng và thể hiện sự hả hê trước thông tin này. 

Lý giải cho vị trí áp chót bảng xếp hạng của Việt Nam, RSF cho rằng tại Việt Nam, “Giới phóng viên và các bloggers độc lập thường bị bỏ tù khiến Việt Nam thuộc nhóm bỏ tù nhà báo nhiều nhất đứng hàng thứ ba thế giới”; hay Việt Nam đang “có chừng 40 nhà báo đang bị giam cầm” với những cái tên như: những người thuộc Hội Nhà báo Độc lập, nhóm Báo Sạch và Phạm Đoan Trang.

Vậy là đủ hiểu chỉ số được RSF đưa ra có độ tin cậy ra sao rồi? Tổ chức này thường xuyên có đánh giá thiếu khách quan, không trung thực và không thể hiện được bản chất vấn đề. Cách họ đánh giá tự do báo chí của một quốc gia chỉ là thông qua số đối tượng chống đối Nhà nước, bất mãn, chứ không hề có bất kỳ cuộc khảo sát nào.

RSF xuyên tạc tự do báo chí tại Việt Nam

RSF là như vậy, luôn bộc lộ bản chất thù hằn, thiếu thiện chí với Việt Nam, dù tôn chỉ, mục đích hoạt động của tổ chức này là tốt đẹp, chính đáng nhưng khi hoạt động lại có rất nhiều lệch lạc, biến tướng. Âm mưu của họ được cho là hướng đến câu móc, tập hợp, nuôi dưỡng, huấn luyện các đối tượng chống đối, đào tạo thành những “nhà báo tự do” để tuyên truyền tư tưởng tự do tư bản chủ nghĩa vào Việt Nam, chống phá hệ tư tưởng cộng sản. Mặt khác, RSF cố tình xuyên tạc tình hình, lợi dụng chiêu bài tự do ngôn luận, tự do báo chí để gây sức ép, can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam.

Về thực tế tự do báo chí ở Việt Nam, có thể thấy như sau:

Cơ sở pháp lý cho tự do báo chí ở Việt Nam đã rất rõ ràng, chúng ta đã có khung pháp luật về quyền tự do ngôn luận, báo chí, tiếp cận thông tin của công dân đầy đủ, đồng bộ, hoàn toàn tương thích với luật quốc tế về quyền con người.

Điều 25, Hiến pháp khẳng định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin,… Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”. Theo đó, Nhà nước Việt Nam đã ban hành Luật Báo chí, Luật An ninh mạng, Luật Tiếp cận thông tin và các luật, bộ luật có liên quan, quy định rõ về quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí của công dân; tổ chức và hoạt động báo chí; quyền và nghĩa vụ của cơ quan, tổ chức, cá nhân tham gia và có liên quan đến hoạt động báo chí; quản lý nhà nước về báo chí.

Thực tế thì nền báo chí Việt Nam đã và đang phát triển mạnh mẽ, mạng Internet ngày càng được quan tâm phát triển, phổ cập; người dân có thể tự do lựa chọn sử dụng các mạng xã hội để chia sẻ thông tin, hình ảnh, clip, bày tỏ quan điểm, ý kiến cá nhân của mình về mọi vấn đề của đời sống xã hội.

Tuy nhiên cùng với đó, Nhà nước Việt Nam cũng kiên quyết trừng trị những tổ chức, cá nhân lợi dụng vấn đề này để có những hành vi tung tin xấu độc, xuyên tạc, bôi nhọ, kéo bè, lập phái chống đối nền dân chủ xã hội chủ nghĩa.

Cơ quan chức năng đã xử lý một số đối tượng vi phạm pháp luật, lợi dụng tự do báo chí để viết bài, làm video… với nội dung xuyên tạc sự thật, bôi nhọ Đảng, Nhà nước, chế độ xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam, chống chính quyền nhân dân, xâm hại đến lợi ích quốc gia, dân tộc. Việc xử lý những đối tượng như trên là việc làm tất yếu, vừa đúng quy định của pháp luật Việt Nam và thông lệ quốc tế, vừa nhằm bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng của mọi tổ chức và cá nhân. Việc RSF cho rằng bắt giữ các đối tượng trên là vi phạm tự do báo chí là vô lý, xuyên tạc trắng trợn tình hình tự do báo chí ở Việt Nam.

Suy cho cùng, chỉ số mà RSF cứ công bố đi, công bố lại qua các năm, bản chất cũng chỉ là trò hề “bổn cũ soạn lại”, nhằm xuyên tạc tình hình tự do báo chí ở Việt Nam, sâu xa hơn là để can thiệp vào công việc nội bộ, thực hiện âm mưu chính trị đối với Việt Nam./.

 

 

TỔ CHỨC RSF LẠI XUYÊN TẠC TỰ DO BÁO CHÍ TẠI VIỆT NAM

Vân An 07:38 14 Comments

Vân An

Trong những năm qua, mỗi khi khởi tố, truy tố, xét xử các tội phạm xâm phạm an ninh quốc gia, một số cơ quan, tổ chức nước ngoài thiếu thiện chí, có cái nhìn lệch lạc về Việt Nam lại chỉ trích, có những cáo buộc mang tính áp đặt và đưa ra những đòi hỏi vô lý. Hành động này thường được các trang mạng tiếng Việt ở nước ngoài cổ súy, loan tin nhằm tạo áp lực để can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của cơ quan tư pháp Việt Nam.

Mới đây sau khi Tòa án nhân dân Hà Nội tuyên bản án 9 năm tù đối với Phạm Thị Đoan Trang về tội “Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa XHCN Việt Nam” hôm 14/12, Tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF) có trụ sở tại Pháp đã đưa ra báo cáo mới nhất về tự do báo chí tại Việt Nam, có nêu “số nhà báo bị cơ quan chức năng Việt Nam bỏ tù một cách tùy tiện tính đến hết năm 2021 là 43 người”, trong đó tổ chức này có nhấn mạnh đến hai trường hợp đối tượng phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia là Phạm Đoan Trang và Phạm Chí Dũng.

Đây vốn dĩ vẫn là thủ đoạn quen thuộc của tổ chức RSF khi nhắc đến vấn đề tự do báo chí ở Việt Nam để nhắm đến âm mưu, mục đích là tô vẽ lên một bức tranh Việt Nam không có tự do báo chí. Nhắc đến tổ chức này, người ta nghĩ ngay đến các bảng xếp hạng về tự do báo chí, hay các thống kê về số đối tượng vi phạm pháp luật mà họ gọi là các nhà báo tự do đang bị cầm tù.

RSF lại xuyên tạc về tự do báo chí tại Việt Nam

Cần lưu ý rằng, RSF là một tổ chức phi chính phủ do một nhà báo Pháp thành lập, mặc dù tuyên bố hoạt động vì tự do báo chí, nhưng trên thực tế đối với Việt Nam, tổ chức này thường xuyên lợi dụng vấn đề tự do báo chí để đưa ra những thông tin, đánh giá, bình luận sai lệch, vu khống, đánh giá không đúng bản chất vấn đề của Việt Nam.

Những đánh giá, xếp hạng của RSF luôn thể hiện thái độ tiêu cực, không dựa trên bất cứ một nghiên cứu, đánh giá khách quan nào về tình hình tại Việt Nam, đặc biệt không sử dụng bất cứ báo cáo nào của Chính phủ Việt Nam mà thay vào đó họ căn cứ vào những đánh giá phiến diện, sai sự thật của số đối tượng chống đối hay các nhà báo tự phong.

Thực tế cho thấy Việt Nam đang thực hiện nghiêm túc các cam kết của mình về vấn đề tự do báo chí. Đời sống báo chí của Việt Nam đang phát triển một cách hết sức sôi nổi, đảm bảo mọi công dân đều có thể thực hiện quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí một cách thuận lợi nhất. Nhưng lẽ tất nhiên ở bất kỳ quốc gia nào, tự do báo chí hay tự do ngôn luận cũng phải đảm bảo tuân thủ trong khuôn khổ của pháp luật, và Việt Nam có những quy định của pháp luật để ràng buộc điều đó.

Nhắc đến hai đối tượng mà RSF nêu trong báo cáo mới nhất về tự do báo chí tại Việt Nam: Đây có thể nói là hai đối tượng khá điển hình trong việc lợi dụng quyền tự do báo chí để hoạt động xâm phạm an ninh quốc gia Việt Nam.

Phạm Thị Đoan Trang là tác giả của nhiều cuốn sách có nội dung hướng dẫn, kích động các hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân như “Chính trị bình dân”, “Cẩm nang nuôi tù”, “Phản kháng phi bạo lực”… Trang trực tiếp thành lập và tham gia điều hành nhiều hội, nhóm bất hợp pháp, khuếch trương lực lượng chống đối trong nước, tập hợp lực lượng chống đối trong giới văn nghệ sĩ, trí thức trẻ; đồng thời Trang còn là thành viên của tổ chức VOICE, là một trong những người sáng lập “nhà xuất bản tự do” – là một tổ chức dân sự trá hình, hoạt động “chui”, chuyên xuất bản, in ấn và phát hành các ấn phẩm có nội dung tiêu cực, xuyên tạc, kích động bạo lực, chống phá Đảng, Nhà nước.

Phạm Chí Dũng với vai trò lập ra cái gọi là “Hội nhà báo độc lập Việt Nam” thực hiện lôi kéo các đối tượng khác viết bài, trả lời phỏng vấn, đăng tải công khai lên trang web, blogger có nội dung tuyên truyền, xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân, bịa đặt, xâm phạm uy tín của Đảng Cộng sản Việt Nam nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Dũng còn ký hợp đồng viết bài, trả lời phỏng vấn với các trang tin điện tử, các báo đài nước ngoài với mục đích nhằm đấu tranh làm thay đổi thể chế chính trị Việt Nam hiện nay thành thể chế chính trị tam quyền phân lập. Hành vi này của các bị cáo được nhận tiền hoa hồng và tiền nhuận bút.

Như vậy có thể khẳng định, mặc dù đưa ra tôn chỉ mục đích là tốt đẹp, tuy nhiên tổ chức RSF lại đang hoạt động theo hướng lệch lạc, biến tướng để thực hiện những động cơ chính trị, cố tình xuyên tạc tình hình, lợi dụng chiêu bài tự do ngôn luận, tự do báo chí để gây sức ép, can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam; sâu xa hơn là cổ súy, nuôi dưỡng, hậu thuẫn cho số đối tượng chống đối để đào tạo thành những “nhà báo tự do” thực hiện âm mưu chiến lược “diễn biến hòa bình” tại Việt Nam./.

RSF LẠI DÙNG ĐẾN CÁI GỌI “XẾP HẠNG TỰ DO BÁO CHÍ” ĐỂ CAN THIỆP VÀO CÔNG VIỆC NỘI BỘ CỦA VIỆT NAM

11:10 16 Comments
Vô Danh
Trong những ngày vừa qua, đám “dân chủ” trong nước như lên đồng về việc Tổ chức Phóng viên không biên biên giới (RSF) đưa Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vào danh sách “kẻ thù của tự do truyền thông” và xếp Việt Nam đứng thứ 175 trong số 180 quốc gia “đàn áp tự do báo chí”. Chúng hả hê xuyên tạc rằng: Tại Việt Nam báo chí hoàn toàn bị cấm đoán, Internet bị theo dõi và kiểm soát chặt chẽ; Nhiều công dân mạng và blogger bị chính quyền đàn áp vì những cáo buộc mơ hồ…
Vậy thực hư vấn đề này thế nào?
Điều dễ nhận thấy, cái gọi là “xếp hạng tự do báo chí” mà Tổ chức Phóng viên không biên biên giới (RSF) đưa ra mới đây vẫn không có nội dung gì quá mới mẻ khi vẫn bằng cách làm chủ quan, áp đặt, thiếu thiện chí RSF thường xuyên tự cho mình cái quyền xếp nhiều nước trên thế giới trong đó có Việt Nam vào hàng “có vấn đề tự do ngôn luận, tự do báo chí”. Rõ ràng, đây là một sự xuyên tạc, bóp méo, bịa đặt, vu cáo, bôi đen thực tế xã hội và thực trạng tự do, dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam.
Trong khi đó, những năm gần đây dưới sự tài trợ, thao túng của Mỹ và các nhà tài phiệt phương Tây tôn chỉ, mục đích ban đầu mà Tổ chức Phóng viên không biên biên giới đã đề ra đang dần trở nên méo mó hơn bao giờ hết. Mặc dù, đang khoác lên mình cái nhãn hiệu bảo vệ quyền lợi của các nhà báo, nhưng trên thực tế, RSF không hề bảo vệ các nhà báo chân chính mà chỉ chăm chăm tiếp tay một số blogger và nhà báo giả danh để hoạt động chống phá chính quyền. Hằng năm, RSF đều tiến hành nhận xét, đánh giá về tình hình báo chí quốc tế, rồi tổ chức xếp hạng về mức độ “tự do” báo chí của một quốc gia (trong đó có Việt Nam) theo cảm nhận chủ quan của họ. Người ta không biết có bao nhiêu độ khách quan, chuẩn xác trong đó; chỉ biết rằng đã có không ít quốc gia phản đối, phê phán cách làm phiến diện, áp đặt của tổ chức này.
Cái gọi là “xếp hạng tự do báo chí” chỉ là chiêu trò can thiệp
vào công việc nội bộ nước khác của RSF (Ảnh Internet)
Cần khẳng định rằng, không một quốc gia nào trên thế giới coi quyền “tự do báo chí”, “tự do ngôn luận” là tuyệt đối; mọi quyền lợi đều phải gắn liền với nghĩa vụ và đặt trong những giới hạn, khuôn khổ phù hợp với các giá trị chuẩn mực xã hội để bảo đảm rằng việc thực hiện quyền của người này không làm ảnh hưởng, xâm phạm đến quyền và lợi ích chính đáng của người khác. Tiêu biểu như: Tại khoản 3, Điều 19, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị nhấn mạnh: “Việc thực hiện những quyền quy định tại khoản 2 điều này kèm theo những nghĩa vụ và trách nhiệm đặc biệt. Do đó, việc này có thể phải chịu một số hạn chế nhất định, tuy nhiên, những hạn chế này phải được quy định trong pháp luật và là cần thiết để: a) Tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác, b) Bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khoẻ hoặc đạo đức của xã hội”.
Tại Việt Nam, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí được Hiến pháp ghi nhận, tôn trọng và bảo đảm thực thi. Theo đó, tất cả các bản Hiến pháp của nước ta từ trước đến nay đều có những quy định về tự do ngôn luận, tự do báo chí và khẳng định đây là một trong những quyền cơ bản nhất của con người, của mọi công dân. Điều 25, Hiến pháp 2013 quy định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”.
Luật Báo chí cũng nêu rõ trách nhiệm của Nhà nước trong việc “tạo điều kiện thuận lợi để công dân thực hiện tự do báo chí, tự do ngôn luận trên báo chí…” “Báo chí, nhà báo hoạt động trong khuôn khổ pháp luật và được Nhà nước bảo hộ; không tổ chức, cá nhân nào được hạn chế, cản trở báo chí, nhà báo hoạt động. Không ai được lạm dụng quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, tập thể và công dân”.
Những năm qua, báo chí Việt Nam đã có sự phát triển nhanh về số lượng, loại hình, ấn phẩm, đội ngũ những người làm báo, số lượng công chúng, cơ sở vật chất kỹ thuật, công nghệ, năng lực tài chính cũng như sự tác động và ảnh hưởng xã hội tích cực của các cơ quan báo chí, truyền thông đều tăng nhanh. Hầu hết các bộ, ban, ngành, đoàn thể từ trung ương đến địa phương, các giai cấp, giai tầng, các hội nghề nghiệp, các giới, các tôn giáo lớn, các thành phần trong xã hội đề có tờ báo của mình.
Theo Báo cáo tổng kết năm 2013 của Bộ Thông tin và Truyền thông: Tính đến tháng 12/2013, toàn quốc có 838 cơ quan báo chí in với 1.111 ấn phẩm; có 70 báo điện tử, 19 tạp chí điện tử và 265 trang thông tin điện tử tổng hợp của các cơ quan báo chí. Mạng lưới phát thanh - truyền hình có 67 đài phát thanh - truyền hình Trung ương và địa phương. Hiện tại, Việt Nam có 178 kênh chương trình phát thanh và truyền hình quảng bá, gồm 103 kênh chương trình truyền hình, 75 kênh chương trình phát thanh. Bên cạnh đó, tỷ lệ người dân sử dụng Internet cũng tăng lên đáng kể, tính đến đến tháng 12/2015, tại Việt Nam đã có 52% dân số sử dụng, cao hơn mức trung bình của khu vực châu Á (38,8%) và của thế giới (45%), đứng thứ 3 trong khu vực Đông Nam Á, thứ 6 tại châu Á….
Ở Việt Nam, báo chí đã thật sự là cơ quan ngôn luận của Đảng, Nhà nước và các tổ chức chính trị, xã hội, nghề nghiệp; là diễn đàn và công cụ quan trọng bảo vệ lợi ích và quyền tự do của các tầng lớp nhân dân. Mọi người dân đều có quyền đề đạt nguyện vọng, phát biểu và đóng góp ý kiến trên tất cả lĩnh vực của đời sống xã hội thông qua các phương tiện thông tin đại chúng, trong đó có báo chí. Đồng thời, khi tham gia sinh hoạt, hoạt động ở tổ chức nào, họ đều có ấn phẩm báo chí của tổ chức đó nhằm đáp ứng nhu cầu và bảo đảm quyền được thông tin của mình. Chính vì lẽ đó, đông đảo các giai cấp, giai tầng xã hội ở Việt Nam tự thấy không có nhu cầu xuất bản báo chí tư nhân.
Như đã đề cập ở trên, tự do báo chí là một quyền có giới hạn. Lẽ đương nhiên, dù có tự do đến thế nào thì báo chí cũng phải hoạt động trong khuôn khổ của pháp luật, trong đó quan trọng là không được làm tổn hại đến lợi ích quốc gia và lợi ích hợp pháp của người dân. Điều này thì chẳng riêng gì ở Việt Nam mà ở Mỹ, Pháp và các nước tiên tiến khác cũng yêu cầu như vậy. Những trường hợp mà RSF gọi là “các bloggers có tiếng nói đối lập bị đàn áp” như: Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Văn Đài, Tạ Phong Tần, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay Hồ Hải mới đây… về bản chất chỉ là những người đã vi phạm khoản 3 Điều 19 và khoản 2 Điều 10 Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị cũng như quy định của pháp luật Việt Nam. Việc những tổ chức, cá nhân cố tình lợi dụng dân chủ, tự do ngôn luận, tự do báo chí để xâm hại đến lợi ích Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân bị xử lý nghiêm minh, đây là lẽ đương nhên, phù hợp với luật pháp và thông lệ quốc tế.
Cho dù còn những định kiến, áp đặt sai lệch về tình hình thực tế của Việt Nam, song không ai có thể phủ nhận được những thành tựu của Việt Nam trong việc đảm bảo quyền tự do báo chí. Và đã đến lúc, Tổ chức Phóng viên không biên giới nên dừng các hoạt động săm soi, chỉ trích, đưa ra những thông tin sai sự thật về tình hình tự do ngôn luận, tự do báo chí tại Việt Nam trong bảng “xếp hạng tự do báo chí” công bố hàng năm./.