Hiển thị các bài đăng có nhãn "lực lượng vũ trang". Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn "lực lượng vũ trang". Hiển thị tất cả bài đăng

XÚC ĐỘNG TRƯỚC HÌNH ẢNH CHIẾN SĨ QUÂN ĐỘI BỊN RỊN CHIA TAY BÀ CON MIỀN NAM

21:57 38 Comments

Thúy Kiều

Khi đợt dịch Covid-19 lần thứ tư bùng phát cũng là lúc các cấp chính quyền ra sức thực hiện các biện pháp để nhanh chóng dập dịch. Bên cạnh những nỗ lực đó có sự hỗ trợ không biết mệt mỏi của cán bộ, chiến sĩ trong lực lượng vũ trang. Đến nay, dịch bệnh trên cả nước nói chung và tại Thành phố mang tên Bác nói riêng đã có dấu hiệu giảm nhiệt thì cũng là lúc các cán bộ chiến sĩ ấy trở lại doanh trại để tiếp tục nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.

"Thả tim" mừng Sài Gòn sớm bình thường mới

Hơn 1 tháng đồng hành cùng bà con chống dịch, hình ảnh các cán bộ, chiến sĩ lực lượng vũ trang đã trở nên rất đỗi quen thuộc với người dân nơi đây. Người ta chẳng còn nhìn thấy hình ảnh các chiến sĩ với gương mặt nghiêm nghị trong các giờ tập luyện thao trường, mà thay vào đó là hình ảnh “chú bộ đội đi chợ”, “bộ đội làm shipper” cộng với đó là ánh mắt vui vẻ thì nhìn thấy bà con của mình hạnh phúc khi nhận được sự giúp đỡ.

Lực lượng vũ trang nhiều quốc gia trên thế giới chỉ là công cụ của chính quyền và thực hiện những nhiệm vụ mà chính quyền giao cho, nhưng lực lượng vũ tran của ta thì khác, đây là lực lượng từ nhân dân mà ra, vì nhân dân mà phục vụ, sẵn sàng chiến đấu hy sinh “vì độc lập tự do của Tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội, vì hạnh phúc của nhân dân”. Do đó, không phải ngẫu nhiên mà lực lượng vũ trang ở Việt Nam được gọi là lực lượng vũ trang nhân dân.

Khoảnh khắc chia tay đầy xúc động

Hiếm có một quốc gia nào người ta thấy quân đội, công an sắn tay giúp dân thu hoạch mùa màng; cũng chưa thấy quân đội của nước nào đi làm shipper cho dân. Chẳng ngại gian khổ, mưa gió, các chiến sĩ đã hết mình giúp đỡ người dân phần nào bớt đi khó khăn những ngày dịch bệnh, thậm trí trong số họ đã có những người phải ngã xuống để giành giật lại mạng sống cho người dân trước mối đe dọa của một loại dịch bệnh mang tên Covid-19.

Ấy vậy mà khi lực lượng Công an, Quân đội thực hiện nhiệm vụ phòng chống dịch thì một số người lại cho rằng Công an, Quân đội đàn áp dân khi mang cả súng ra để thị uy, ngăn không cho người dân ra ngoài. Dẫu biết nếu để để người dân đi lại tự do vào thời điểm đó là rất nguy hiểm.

Đến nay, Tp. Hồ Chí Minh và một số tỉnh phía Nam trở lại cuộc sống bình thường mới do dịch bệnh cơ bản được kiểm soát cũng là lúc chúng ta phải nói lời tạm biệt với lực lượng vũ trang nơi tuyến đầu chống dịch. Mới ngày nào khi nghe tin các anh bộ đội, công an được huy động, nhiều người, trong đó có hội chị em, đã rất mong chờ để được nhận sự giúp đỡ. Tình quân - dân được thể hiện một cách rõ nét, chân thực trong suốt khoảng thời gian vừa qua.

Quả thực, đúng là “đi dân nhớ, ở dân thương”, nhìn hình ảnh các chiến sĩ mạnh mẽ trên thao trường là thế, nhưng, đến giây phút bước chân lên xe vẫn bật khóc làm ai nấy đều xúc động. Hơn 1 tháng ăn với dân, giúp đỡ dân bất kể ngày đêm giờ cũng là lúc phải trở về. Khoảnh khắc ấy chắc chắn sẽ khắc sâu vào tâm chí của các cán bộ, chiến sĩ và người dân nơi đây, không ít giọt nước mắt nghĩa tình, cái ôm ấm áp được trao gửi cho nhau như một lời cảm ơn.

TRẬN LŨ LỊCH SỬ Ở MIỀN TRUNG - "LÚC KHÓ KHĂN MỚI BIẾT AI LÀ BẠN"

16:42 58 Comments
Thúy Kiều - Mấy ngày qua, nhân dân cả nước không khỏi xót xa khi nghe những tin tức ở các tỉnh miền Trung, ở đó, nơi mà bà con đang chống chọi trước trận lũ lụt lịch sử. Trong những ngày khốn khó này, 100% cán bộ chiến sĩ miền Trung oằn mình, sát cánh cùng nhân dân chống bão, ở những nơi đỉnh lũ cũng như vùng sâu, vùng xa.
Công an Quảng Bình giúp đỡ người dân sơ tán trong đêm
Theo như đưa tin, do ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, mưa lớn khủng khiếp, lũ ở các con sông từ Thừa Thiên-Huế đến Hà Tĩnh lên rất nhanh, hơn 30.000 nhà dân ở Quảng Bình, hơn 5.000 nhà dân ở Hà Tĩnh bị ngập sâu. Nhiều nơi mực nước dâng cao gần 4 mét, nhiều vùng bị cô lập, nước lũ chia cắt khiến công tác cứu hộ, cứu trợ vô cùng khó khăn.
Trận lũ ấy đã làm cho bao gia đình trắng tay, thậm trí có những người mãi mãi mất đi người thân của họ. Rồi các em thiếu nhi, lẽ ra các đang được cắp sách tới trường, nhưng giờ thì sao? Trường các em ngập trong biển nước, sách của các em đang bị ngâm trong nước, không biết có còn dùng được không. Thật tội nghiệp!
Cán bộ chiến sĩ vào tận vùng sâu vùng xa, vận chuyển các thực phẩm cứu trợ cho người dân vùng lũ.
Từ các hình ảnh cập nhật từ trận lũ ấy, chúng ta không khỏi bắt gặp những hình ảnh cứu trợ từ các cấp chính quyền, lực lượng công an nhân dân, quân đội nhân dân; những người vượt qua khó khăn, gian khổ, thậm trí là nguy hiểm về tính mạng, sẵn sàng giúp đỡ người dân. Nào là giúp người dân sơ tán ra nơi an toàn; nào là cứu trợ bằng cách đem thức ăn, nước uống tiếp tế,…. Có thể thấy, bóng dáng cán bộ chiến sĩ có mặt trên khắp các nẻo đường và ở những điểm nóng, vùng đỉnh lũ để giúp dân. Hình ảnh cảnh sát giao thông dầm mình trong mưa bão, ngày đêm gia cố các tuyến đường bị bão chia cắt đã không còn lạ với người dân hai tỉnh Quảng Bình, Hà Tĩnh. Đây không còn là trách nhiệm, nghĩa vụ mà là tình yêu thương đối với nhân dân của chính quyền và của lực lượng vũ trang, làm giảm phần nào hậu quả mà thiên nhiên ập đến. Nhìn vào các hình ảnh ấy, chúng ta cũng thấy an ủi phần nào trước những mất mát mà nhân dân miền Trung đang phải hứng chịu.
Hình ảnh chính quyền, lực lượng vũ trang giúp đỡ người dân miền Trung trong cơn hoạn nạn, Kiều lại nhớ đến những kẻ tự phong cho mình là “những kẻ đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền”, “những nhà hoạt động xã hội”, “người yêu môi trường”. Đó là những kẻ lúc nào cũng hô vang khẩu hiệu “vì hạnh phúc cho nhân dân”, “tất cả vì nhân dân”, vậy mà chúng đã làm gì cho họ? Có sẵn sàng vượt qua cơn lũ nguy hiểm như vậy vào cứu trợ người dân hay không? Hay có quyên góp, ủng hộ, giúp đỡ họ hay không? Hay chỉ biết hô vang khẩu hiệu, kích động, xúi giục, tranh thủ kiếm trác mà quên đi quyền lợi và cuộc sống của người dân? Thử hỏi xem, khi xảy ra cơn lũ ấy, thì “đám rận chủ” kia đang ở đâu, làm gì? Đáng lẽ ra những kẻ chẳng làm được tích sự gì cho đất nước thì ngồi yên, có khi người ta còn quý, đằng này lại cứ mở mồm ra lại nói “chính quyền mị dân”, hay lại vu cáo “công an đánh người”,… Không chỉ là “đám rận chủ”, mà còn cả các trang “lều vịt” của bọn phản động như: “Dân làm báo”, “Viettan.org”,… cũng chẳng có bài viết nào kêu gọi ủng hộ, giúp đỡ người dân miền Trung.
Qua sự việc lũ lụt tại miền Trung chúng ta không khỏi thương cảm về những gì người dân nơi đây đang phải hứng chịu. Ẩn trong đó là hình ảnh những người chiến sĩ công an nhân dân, quân đội nhân dân đang thầm lặng giúp đỡ người dân giảm đi phần nào thiệt hại về người, về của. Hình ảnh của các anh không đơn thuần là việc cứu giúp người dân mà đây là sự động viên to lớn đối với họ. Nhìn thấy các anh, họ sẽ vững tin hơn vào cuộc sống để cùng nhau vượt qua khó khăn. Bên cạnh đó, cần phải lên án những kẻ tự xưng là “đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền”, khi mà người dân gặp hoạn nạn thì chúng lại chẳng làm gì giúp đỡ họ. Thật đúng là “lúc khó khăn mới biết ai là bạn”.