Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc Bạn Đọc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc Bạn Đọc. Hiển thị tất cả bài đăng

"Hoang mang" - lương tâm, y đức ở đâu

11:17 24 Comments
[Lưỡi Cày] - Người ta nói rằng bác sĩ và giáo viên là hai nghề đáng kính nhất trong xã hội. Trước đây họ được xã hội thừa nhận,yêu quý bao nhiêu thì có lẽ bây giờ là chính tự họ đang tự đánh mất đi giá trị của chính mình bấy nhiêu.

Hết việc giáo viên đánh trẻ em thậm tệ như những con vật tại các trường mầm non ,tiểu học thì giờ đây lại là liên tiếp các vụ án bác sĩ làm chết bệnh nhân. Mức độ nguy hiểm rõ ràng ngày càng tăng lên. Nếu không chấm dứt tình trạng này sớm thì không ai dám khẳng định tương lai của dân tộc này nói chung và thế hệ trẻ nói riêng sẽ như thế nào???

Gần đây nhất là vụ bác sĩ thẩm mỹ làm chết người, và bác sĩ tiêm thuốc co thắt tử cung làm chết 3 trẻ em…làm xôn xao cả dư luận. Một dấu hỏi lớn dành cho Y ĐỨC của các bác sĩ hiện nay.
(Hình ảnh tay bác sĩ dã man đang chỉ nơi ném xác nạn nhân
Trong vụ án bác sĩ thẩm mỹ làm chết người xảy ra gần đây trên địa bàn Hà Nội . Đây là một việc đáng lên án về hành vi ác thú của tay bác sĩ dã man này. Chưa nói về năng lực làm việc và tay nghề thế nào nhưng việc làm của hắn không thể tha thứ được. Một bác sĩ không có chuyên môn về thẩm mỹ mà lại dám đi làm thẩm mỹ. Một công việc đòi hỏi phải có chuyên môn cao và hết sức tỉ mỉ cẩn thận mới đem lại kết quả như ý muốn. Cũng khó trách với những tên hám tiền như hắn vì đơn giản thẩm mỹ là nghề hái ra tiền, một núi tiền thực sự vì không có ai không muốn làm đẹp , nhất là các chị em phụ nữ. Có những loại người sẵn sàng bất chấp, đánh đổi tất cả chì vì tiền. Ca phẫu thuật không thành công, bệnh nhân chết thì hắn đã nhẫn tâm đem vứt xác của nạn nhân đi khiến cho đến thời điểm này vẫn chưa thể tìm thấy xác của chị. Gia đình nạn nhân vẫn tìm xác chị trong vô vọng. Cầu mong cho hương hồn của chị sớm được siêu thoát và thi thể của chị sớm được siêu thoát.

Có lẽ đã đến lúc Bộ Y tế cần làm chặt chẽ hơn nữa trong việc quản lý các cơ sở thẩm mĩ nói riêng ,các cơ sở y tế tư nhân nói chung, cần có biện pháp đủ mạnh đê răn đe, xử lý các đối tượng xem thường mạng sống người khác như tên bác sĩ kia đã làm!

ĐỪNG VÌ MỘT TAY BÁC SĨ VÔ NHÂN TÍNH MÀ LÀM MẤT ĐI NIỀM TIN YÊU, KÍNH TRỌNG VÀO CÁC BÁC SĨ.
Tự truyện 3: Chị ơi! tỉnh! tỉnh! tỉnh đi!

Tự truyện 3: Chị ơi! tỉnh! tỉnh! tỉnh đi!

18:40 21 Comments
[ Me Lo ] - Chị thân mến, sau mấy ngày em về quê nơi em sinh ra, cũng là nơi mà em lạc ba mẹ năm xưa, cái cảm giác gia đình lại trở lại trong em, những đữa trẻ cười thỏa thích trên một quê hương yên bình làm em cảm thấy thật gần gũi. Em dự trung thu cùng các cháu, thật tuyệt chị ạ, có lẽ chị sẽ chả có được cái cảm giác như em, bởi chị chắc chưa bao giờ có suy nghĩ trở về tổ quốc.
Đầu tâm sự em chỉ muốn nói cho chị thấy những tình cảm quê hương mà em cảm thấy trong thời gian qua. Điều em muốn nói với chị là một chuyện mà đến giờ này em vấn cảm thấy cay cú. Chuyện này em đã cay cú từ hồi chưa về nước, đó là câu truyện 50 USD mà đã khiến em và chị không nói chuyện với nhau một tuần, em còn nhớ năm đó là năm 2005, tất cả chỉ tại cái thằng Jack Nguyễn gì đó. Em vẫn còn nhớ như in cái hôm đó trời đẹp, em sang nhà chị sửa giúp cái cửa, một người đàn ông, nhìn biết ngay là gốc Việt và em cũng nhận thấy ông này đã có thâm niên ở nước này rất lâu vì ông ấy nói tiếng Anh như người bản địa và điều đặc biệt là không hiểu gì về thực tế Việt Nam như những gì em vấn hướng về quê hương theo những kênh truyền thông. Ông ấy nói là “thành viên ban liên lạc gì đó của người VN ở nước ngoài, đi quyên góp tiền để ủng hộ nhân dân VN, nhân dân VN bây giờ ngèo lắm, người dân đói lắm, thiếu nước, thiếu gạo, nhà mái rơm… hậu quả của chiến tranh vẫn còn ảnh hưởng nặng nề đến đất nước Việt Nam…” em nghe đến đó  mà buồn cười lắm, ngày nào em chả hướng về quê hương, năm 2005 mà bảo VN còn đói, nghèo thì đúng là lừa đảo. Lúc đó em nghĩ chị cũng sẽ suy nghĩ như em, chị sẽ lặng lẽ đi vào nhà và lấy một chậu nước hắt cho hắn một trận, nhưng không phải, chị cũng vào nhà, nhưng lại vào lấy ra 50USD và đưa cho hắn và nói “Chú chuyển về quê hương giúp chị nhé, ủng hộ đồng bào mình”. Em không kịp ngăn lại nữa, em hỏi chị “tại sao chị lại ủng hộ vô lý vậy”, chị bảo : “mình phải hướng về quê hương chứ em, ủng hộ chút ít đáng bao nhiêu”. Chị à, chị có biết chị đã 30 năm chưa về quê hương, có biết VN đã phát triển ngần nào không, sau năm 1986 VN đổi mới rồi, có địa vị chính trị cao trên thế giới rồi, một trong những nước đứng đầu Đông Nam Á rồi, chị có biết số tiền của chị đã đi đâu về đâu không, nếu chị chịu khó lên mạng đọc thì chị thấy rằng, số tiền của chị sẽ chả bao giờ đến được đúng địa chỉ như chị mong muốn. Đúng số tiền đó được chuyển về nước thật nhưng sẽ chuyển cho ai? Chuyển cho bọn PHẢN ĐỘNG ở trong nước để nó hoạt động chống phá Việt Nam đó, chị có biết không, sao chị có thể nhầm lẫn như thế được. Hôm đó em đã nói hơi nặng lời với chị, chị đã giận em một tuần, em về suy nghĩ mãi lý do tại sao chị lại ngu ngu nguội đến vậy. Cuối cùng em thấy đúng, bởi chị có bao giờ vào Internet đọc thông tin về Việt Nam đâu, sao mà chả không biết gì.
Em còn nhớ chuyện anh Hồ Văn Lang và Hồ Văn Thông ở trong rừng 40 năm đó, ngay ở quê hương mình mà họ có biết đất nước mình phát triển đến ngần nào đâu vẫn săn bắt hái lượm đó thôi, Huống gì chị lại cách xa hàng nửa vòng trái đất. Sau ngày hôm nay em sẽ gửi cho chị những hình ảnh, những bộ phim tuyệt vời về sự phát triển của đất nước ta để chị thấy mà đừng vô tình giúp sức cho những kẻ xấu chống lại đất nước nữa.
 Lần thứ 2, cũng là một hôm đẹp trời chị gọi cho em “A lô, chú ah! Đi với chị không? Đi đâu hả chị?” “Nghe nói Đảng và nhà nước mình đang kêu gọi kiều bào ủng hộ về trong nước cho về vấn đề xây dựng dân chủ gì đó ở nước mình..” em nghe đến đó, mặc dù chị nói chưa rõ lắm nhưng em biết thừa điều gì đang diễn ra, lại là dân chủ, lại là lời lẽ của bọn phản động rồi. Không cần phải nói nhiều, Việt Nam là một đất nước dân chủ, do dân, vì dân, nhân dân được ấm no, hạnh phúc, cần gì phải xây dựng dân chủ gì nữa, tại sao lại có cái nhóm nào lạ đến vậy.
Em lái xe đến đón chị, xe đi theo sự hướng dẫn của chị đến thẳng S.D.restaurant, một cuộc họp nhỏ hơn 100 người cả người Việt Nam và nước ngoài. Họ nói những điều linh tinh, chửi bới bậy bạ vô căn cứ vào tình hình thực tế Việt Nam, những hình ảnh xuyên tạc, gán ghép… sự bịa đặt ghê tởm đến tình hình tự do dân chủ ở nước ta. Em đã đứng dậy phản bác, chỉ tiếc em không mang theo những hình ảnh, những bộ phim mà em có được về quê hương của mình cho chúng xem, một mình em không có gì chứng minh đã bị những hình ảnh bịa đặt kia đè bẹp. Đến cả chị, người luôn tin em mà cũng gật đầu trước những lời lẽ xuyên tạc đó, em điên quá đã bỏ chị ở lại mình, lái xe về mà lòng vẫn còn ấm ức, sao lại có những kẻ xấu xa như vậy.
Hôm sau em đã hỏi chị “hôm qua tình hình thế nào hả chị?”chị nói: đúng là sau chiến tranh nước mình còn nghèo, dân mình chưa được hưởng hết tự do dân chủ, nên địa vị của nước mình trên thế giới còn thấp, chị thấy đúng nên ủng hộ chị đã ủng hộ cho chương trình đó rồi” Hả?chị ủng hộ bao nhiêu? Chị: 100 USD, mà có người còn 500 USD cơ, chị ấy là Giám đốc một nhà hàng nào đó”
Chị à, chị có biết không ở Việt Nam luôn có công bằng dân chủ, mà theo em nắm được số tiền mà bà con mình ủng hộ đó, chả có ban bệ nào ở trong nước nào nhận được cả, chả người dân nghèo nào được, vậy số tiền đó đi đâu? Đi đâu chắc chị không tin, nó cũng sẽ được chuyển vào trong nước, nhưng sẽ được gom lại để cho bọn phản động hoành hành chống phá Việt Nam.
Em cũng có người bạn nữa cũng như chị, nhưng rất ít gặp nó vì nó bận công việc quá, chả có thời gian giải thích cho nó về tình hình Việt Nam nữa, có vẻ nó cũng vài lần ủng hộ cái bọn lừa đảo đó, đối với nó vài trăm USD là chuyện rất nhỏ vì nó kiếm được tiền. Nó cũng là nạn nhân bị lừa như chị, em coi chị như người chị nên em mới nói những lời này. Em mong chị có thể bớt chút thời gian công việc, đi chơi mà lên mạng đọc thông tin về đất nước. Chị rất yêu quê hương, qua cách nói chuyện của chị em biết vậy, nhưng chị quan tâm đến quê hương không đúng cách. Bọn xấu xa đã lợi dụng tình yêu quê hương của chị để làm những điều phản lại quê hương của mình.
Xa quê hương 20 năm, dù ở đi rất nhiều nơi, nhưng về Việt Nam, đã mang lại cho em cảm giác mà không nơi nào có được, một niềm ấm áp thân thương không thể cưỡng lại được chị ạ. Tất cả những điều đó, chỉ càng làm khiến em thấy hận bọn xấu xa đã lợi dụng lòng tin của nhân dân mình ở nước ngoài để lừa gạt, đưa đồng tiền mồ hôi nước mắt của bà con mình cho bọn phản động trong nước phá hoại đất nước.

Em ức lắm chị ạ! Hôm nay em được nghỉ mới viết những lời này cho chị, mong chị biết rõ việc làm xấu của bọn ấy và nếu có gặp ai mà bị lừa như vậy thì bảo họ như em bảo với chị vậy. Rất mong chị hướng về quê hương đúng cách, đừng tin thái quá vào những kẻ mạo danh, những kẻ xấu xa đó chị nhé! 

Có nên để Mỹ can thiệp vào tranh chấp trên biển biển Đông hiện nay

12:39 34 Comments
[ _Miku_ ] - Hiện nay, vấn đề biển Đông luôn là vấn đề nóng hổi, nó đã kéo nền hòa bình trong khu vực bị trượt dài, ngày càng trở nên nghiêm trọng, thay vào đó có vẻ như dấu hiệu về một tương lai kém ổn định hơn ngày càng bộc lộ rõ ràng. Nó không chỉ đe dọa đến nền an ninh khu vực ASEAN, mà còn ảnh hưởng đến cả nền an ninh hàng hải quan trọng của thế giới qua khu vực này.
ASEAN đang từng bước đàm thoại, đàm phán với Trung Quốc về ký kết bộ Quy tắc ứng xử của các bên trên biển Đông (COC), nhằm ngăn chặn sự bành trướng, ngang ngược của Trung Quốc trên biển Đông này.
Tình hình căng thẳng tranh chấp vẫn còn chưa dịu xuống, thì một cường quốc nữa tiếp tục có dấu hiệu can thiệp, cạnh tranh ảnh hưởng với Trung Quốc trên khu vực biển Đông này, đó chính là nước Mỹ.
Có nên để Mỹ can thiệp vào tranh chấp trên biển biển Đông hiện nay
Tổng thống Mỹ Barack Obama
Tổng thống Mỹ Barack Obama  sẽ có cuộc đàm phán với các lãnh đạo tham dự tại hội nghị Thượng đỉnh Đông Á, tại Brunei tháng 10 sắp tới mà nội dung trọng điểm sẽ là vấn đề tranh chấp biển Đông.

Điều này sẽ có ý nghĩa vô cùng to lớn trong tình hình căng thẳng trên biển Đông vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm, nó giúp cho việc giảm thiểu rủi ro an ninh trong khu vực, cũng như các quốc gia khác có liên quan.
Đến với hội nghị, ông Obama sẽ trao đổi với các nhà lãnh đạo về vấn đề chính trị, chiến lược, vấn đề tranh chấp biển Đông. Và lúc đó, ông Obama sẽ bày tỏ rõ quan điểm của nước Mỹ về biển Đông của chúng ta.
Lúc này, chúng ta phải làm sao đây? Có nên để cho Mỹ can thiệp vào công việc nội bộ của ASEAN với Trung Quốc hay không? Có hay chăng Mỹ chỉ đơn thuần can thiệp vào tranh chấp trên biển Đông, để bảo vệ quyền lợi của Mỹ trên khu vực này, cũng như cản trở sự lớn mạnh không ngừng của đại lục Trung Quốc. Đằng sau những hành động ấy của Mỹ thật có quá nhiều điều để chúng ta phải suy nghĩ. Sợ rằng, đây chỉ là cái cớ, sau khi Mỹ can thiệp vào tranh chấp này, nếu giành thắng lợi thì tiện tay Mỹ sẽ có cơ hội gây ảnh hưởng đối với khu vực này của chúng ta. Biển Đông màu mỡ đã nằm trong tầm ngắm của rất nhiều cường quốc. ASEAN chúng ta hãy đoàn kết, thống nhất với nhau về tầm nhìn, hướng đi để cùng có chiến lược đối phó, giữ gìn vững chắc chủ quyền của mình trên khu vực biển Đông này.

/* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả*/

Thư gửi mẹ nấm về chuyện “tuyên bố 258”

00:26 13 Comments
[ Me Lo ] - Hôm qua tôi có nghe một tin thật shock, đó là tin về người đứng đầu tuyên bố 258. Tôi cứ nghĩ cái tuyên bố lạ lùng này phải do một người nào đó, sống ở đâu đó và có lẽ phải là 1 thanh niên trẻ tuổi có tư tưởng phản động hay nói đúng hơn là không có sự hiểu biết về tự do tín ngưỡng, không hiểu về pháp luật quốc tế. Nhưng điều tôi không  thể nghĩ đến người đứng đầu đó là chị, tôi không biết tin đồn đó đúng hay sai, nếu đúng thì tôi nghĩ chị đã coi thường sự hiểu biết của toàn người dân Việt Nam cả trong và ngoài nước, coi thường cả người nước ngoài quan tâm đến Việt Nam. Bởi vì bất kỳ ai trong đó đều quá biết về chị, chị đã phá phách như thế nào, chống đối nhà nước Việt Nam như thế nào? Từ  lâu nhân dân Việt Nam đã coi chị là người phản quốc rồi. Khi biết về chị như vậy rồi mà chị còn mạo danh là nhóm những blogger Việt Nam, liệu có tin hay chị lại dính chửi tiếp. Chỉ như vậy thôi, chị đã tự chứng minh cho thiên hạ thấy cái nhóm tuyên bố 258  đó là giả tạo blogger Việt Nam, một nhóm thật bịch.
Điều thứ hai tôi muốn nói là cả nước Việt Nam có hơn 80 triệu dân, tôi cứ ang áng phân tích thế này. Hiện nay Việt Nam trở thành nước sử dụng Internet hàng đầu Đông Nam Á, số lượng người sử dụng Internet, blogger rất lớn. Tôi ví dụ trừ 40 triệu người không sử dụng Internet đi, tất nhiên là không đến con số đó, nhưng tính xuề xòa cho chị sướng. Trong 40 triệu còn lại thì tôi chỉ lấy 20 triệu người là sử dụng blogger thôi. Như vậy tôi cứ tù mù, không phải mặc cả với chị làm gì là mạng lưới của chị chỉ có hơn 100 người, nói hơn 100 cho oai thôi chứ thực sự chỉ hơn 3 người. Vậy chị thử nghĩ xem mạng lưới blogger VN của chị chắc thiên hạ nhìn vào chắc họ phải cố gắng lắm mới nhịn được cười. Còn có người chả buồn cười vì nó quá kệch cỡm, thôi thì để ủng hộ chị họ tự cù vào sườn để cố cười một chút. Chị thử nghĩ xem trong thiên hạ nghĩ mạng lưới của chị là mạo danh hay là thật, không nói chị cũng hiểu.
Thư gửi mẹ nấm về chuyện “tuyên bố 258”

Một điều cuối cùng, là điều quan trọng nhất, tôi không biết các thành viên trong mạng lưới lởm của chị hiểu biết đến mức nào, cả chị nữa. Tôi nghĩ là không hiểu biết, chị thử nghĩ xem có quốc gia nào mà không có pháp luật, trong các hình thái KT – XH, hình thái nào chả có lệ riêng, pháp luật riêng. Hiện nay có quốc gia nào cũng đang gắng hội nhập với thế giới, việc đảm bảo cho nhân dân được tự do dân chủ, tự do ngôn luận, tự tín ngưỡng, tự do tôn giáo… đều được các quốc gia thực hiện, nhưng tự do phải nằm trong khuân khổ của pháp luật, chứ không thể có chuyện tự do quá đà. Chị thử nghĩ xem nếu một người lợi dụng cái quyền tự do ngôn luận, tín ngưỡng để chửi bới vô căn cứ, bôi nhọ danh dự, nhân phẩm của người khác, của tổ chức cá nhân khác, hay lợi dụng các quyền tự do đó để cướp bóc, giết hiếp, gây thiệt hại cho cộng đồng thì có xã hội nào ủng hộ không. Ở Việt Nam mọi người dân được tự do ngôn luận, tín ngưỡng, tôn giáo nhưng cũng phải tuân theo pháp luật chứ, điều đó có gì phải bàn cãi. Vậy mà mạng lưới blogger của chị còn muốn gì nữa, tôi cũng không thể hiểu nổi nữa. Chị và mạng lưới của mình nghĩ mà xem nhé, đừng cố gắng vô ích, khéo vừa bị chửi lại chả được hạt gạo nào từ những kẻ đứng sau chị.

Thư gửi ông Vũ

22:42 8 Comments
[ Me Lo ] - Kính gửi ông Vũ! Hôm nay thì chắc chắn ông đang chấp án trong tù rồi, chấp án ở đâu thì tôi không biết và tôi cũng không cần biết. Thấm thoắt đã được 3 năm rồi nhỉ? kể từ cái ngày Công an khám xét nhà ông và thấy hàng loạt những tài liệu do chính tay ông viết, ông soạn thảo hòng thực hiện mưu đồ xấu xa chống lại nhà nước của chính mình, nhà nước đã tôn vinh tài năng của cha ông, một nhà thơ, nhà văn mà đến nay những tác phẩm của ông vấn luôn được giảng dạy trong chương trình dạy học. Ở xa quê hương khi đọc một số tài liệu của ông mà tôi thấy thật nức cười và hổ lốn. Tôi cũng không hiểu tại sao ông viết nó để nhằm mục đích gì, nếu muốn trở thành như cha ông thì ông đừng mong đợi nữa, vì các vị tiền bối đã phải bỏ cả đời người nghiên cứu văn chương để có vinh quang như vậy. Còn ông thì sao, chỉ tìm cách để khoét sâu,  vẽ ra những điều không có thật về  đất nước mình để hòng đánh bóng tên tuổi một cách hổ thẹn vốn chưa bao giờ có của ông. Tôi còn biết dân làng, hàng xóm đều chả có cảm tình với ông, bởi ông suốt ngày tìm cách xuyên tạc, chống lại Đảng, nhà nước đã nuôi ông khôn lớn.
Văn phòng luật sư Cù Huy Hà Vũ
Sau khi làm Tiến sỹ luật ở nước ngoài về, những tưởng ông sẽ mang những gì học được để phục vụ đất nước, ngờ đâu ông luôn chống lại. Cũng thông cảm với ông thôi, ông đang muốn nổi danh nhưng lại không có tài, chỉ có làm việc xấu mới mong nhanh nổi. Nó giống như làm ăn chân chính thì khó, nhưng làm ăn phi pháp thì nhanh mà. Tôi nghe nói ông ở trong trại được đối xử rất tốt, truyền hình đã cho tôi thấy điều đó, sống như đế vương như vậy mà còn đòi hỏi gì nữa, ăn uống đầy đủ, không chịu lao động thì làm gì mà chả béo lên đến vậy. Người ta đi tù luôn chăm chỉ lao động để mong nhận được sự khoan hồng của nhà nước, còn ông thì không có được điều đó, béo như thế không tốt đâu ông ạ. Ông vào tù như vậy mà vẫn phá phách, vậy là cớ làm sao, những gì diễn ra chưa đủ cho ông thức tỉnh hay sao?
Hôm qua tôi có đi qua khu phố ĐBP bống nhiên một tấm biển đập vào mắt tôi “Văn phòng luật sư CHHV”, điều tôi bất ngờ là trước khi vào tù ông chưa một ngày được công nhận là luật sư mà vẫn treo đầu dê bán thịt chó, tấm biển đó hình như là do vợ ông là chị Hà gì đó đứng tên đăng ký thì phải. Sau 3 năm sao nó vẫn đứng đó, còn ông luật sư làm việc ở đó nữa đâu? Tôi nghĩ nếu người ta phạm tội thì phải tìm cách bịt cái tội đó đi và không muốn người đời biết đến nó nữa. Điều này cho thấy ông và gia đình thật là trơ chẽn ngần nào.
Tấm biển đã không đúng sự thật về việc có một vị luật sư CHHV (vì ông chưa bao giờ được công nhận là luật sư). Nay ông đã đi tù, tấm biển đã mọc riêu, bong chóc nhiều, cửa thì luôn đóng, sự im lặng đến đáng buồn trước phố phường, điều này phản ánh cái gì đó thật lạnh lẽo, cô quạnh trước nhịp sống tấp nập của thủ đô. Thủ đô vẫn yên vui, vẫn đầy ắp tiếng cười, có ai hoang tưởng như ông đâu để rồi chịu trừng phạt của pháp luật. Tấm biển đó chỉ càng làm cho hàng xóm nhìn thấy mà bĩu môi dè bỉu, bởi bản chất của ông có dân phố nào mà không biết. Với họ ông không đủ tư cách của một luật sư, làm bôi nhọ tấm gương sáng của cha ông.
Thật đáng tiếc, cuối thư tôi xin phép được chụp lại tấm biển cũ nhà ông nhé, dù nó không có giá trị quảng cáo nhưng nó lại có chút gì đó hơi hướng của nghệ thuật châm biếm! Và cũng cho phép tôi được gắn nó lên đầu thư để cho ông khi nhận được thư này thì sẽ lại có cảm xúc ùa về khi thấy tấm biển Văn phòng luật sư lởm thân yêu của mình nhé! cảm ơn ông!