Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhà "dân chủ". Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhà "dân chủ". Hiển thị tất cả bài đăng

KHA LƯƠNG NGÃI - NHỮNG PHÁT NGÔN NGÔNG CUỒNG

08:42 13 Comments
[Dân Việt]   Kha Lương Ngãi năm nay 70 tuổi, từng giữ chức PTổng biên tập báo Sài Gòn Giải Phóng, đảng viên Đảng Cộng sản khi mới 21 tuổi. Hiện đang là thành viên của câu lạc bộ Lê Hiếu Đằng - một nhóm quy tụ những người tự xưng là “nhà hoạt động dân chủ”.

Trong quá khứ, ông này từng yêu lý tưởng cộng sản. Tuy nhiên, khi chế độ XHCN ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ vào năm 1991, do bản lĩnh chính trị kém nên ông ta đã bị chuyển hóa, dần không tin tưởng vào chế độ XHCN, vào sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản.



Kha Lương Ngãi (giữa)


Trong một cái gọi là buổi “kỷ niệm Ngày quốc tế ủng hộ các nạn nhân bị tra tấn” hôm 26/6/2016 tại Sài Gòn của một nhóm rận tự lập ra, Kha Lương Ngãi đã nói rằng:“Tôi là một trong những người đã đi theo cộng sản, mặc dù chưa phải là lãnh tụ hay lãnh đạo gì, nhưng vẫn thấy rằng cái chế độ, cái đảng, cái nhà nước này đã gây ra biết bao nhiêu đau khổ và tội lỗi cho nhân dân”. “Khi theo cộng sản, tôi đã nghĩ rằng mình đi theo một cái lý tưởng tốt đẹp. Nhưng dần dần, đến sau ngày 30/4/1975, đầu tiên mình ngạc nhiên hỏi” “Ủa, sao thế?””. “Dần dần, qua phong trào đấu tranh của nhân dân, mình càng ngộ ra là đã đi lạc đường”. “Tôi tự thấy mình đã góp phần vào tội lỗi, và tôi cũng tự thấy mình phải góp phần để có sự thay đổi từ căn bản”. “Vì vậy mà tôi tham gia chuyện này, chuyện kia để góp phần thúc đẩy, làm sao để thay đổi cái chế độ, cái đảng, cái nhà nước này tận gốc rễ”.

Không thể chấp nhận được một người từng là đảng viên mấy trục năm, từng được giáo dục lý tưởng của Đảng, từng giữ một vị trí quan trọng trong một cơ quan ngôn luận của Đảng, Nhà nước, mà nay có thể tha hóa, biến chất như vậy. Một con người từng được Nhà nước trả nuôi, từng mang những “bát cơm” đến tận mồm mà nay quay ra ném chính “bát cơm” ấy.

Thôi ông ạ! việc nước thì cứ để Đảng, Nhà nước lo, cũng đã “thất thập cổ lai hi” rồi, việc của ông là về vui vầy với con cháu hoặc không thì kiếm một cái trại dưỡng lão nào sống nốt quãng đời còn lại. Chứ cứ suốt ngày “bất mãn, chửi rủa” thì tổn thọ lắm.





MỘT CHÚT SUY NGẪM

09:06 4 Comments
[Me Lo] - Mấy ngày nay trên các trang mạng lan truyền một clip gây phẫn nộ trong nhiều người trên khắp thế giới về một cảnh sát Mỹ bắn chết một người phụ nữ gốc Việt. Sự việc này thật sự đã giáng mạnh vào cái mà đám rận chủ nói là nền dân chủ kiểu Mỹ. Chắc theo đám rận chủ này thì hành động này hoàn toàn “vô hại” và mang tính chất tự vệ chăng?
Những người ủng hộ gia đình bà Vo biểu tình hôm 3/5, đòi cảnh sát Greensboro công bố video về vụ nã súng

Chính quyền Mỹ sẽ làm gì với hành động này, trong khi khắp nơi trên đất Mỹ đã dấy lên các cuộc biểu tình phản đối hành động của viên cảnh sát nọ.
Và hãy xem nhân vật cảnh sát nước Mỹ của chúng ta nói những gì: “rằng bà Vo đã cầm dao chạy về phía ông Bloch và ông có quyền bắn bà này”. Đấy lý do của viên cảnh sát này là vậy đấy, vậy nền dân chủ mà các bạn rận chủ nói là ở đâu hay là các bạn mong muốn có một nền dân chủ như chế độ Ngụy quyền Sài Gòn muốn bắn ai thì bắn, muốn giết ai thì giết rồi lấy lý do là gây nguy hại.
Đấy là những lời nói của viên cảnh sát nọ, nhưng sao tôi thấy lạ là sự việc này không thấy các bạn rận chủ la làng nhỉ?. Hãy cùng xem những người trong gia đình nạn nhân nói gì: “bà chưa bao giờ đe dọa mẹ hay lao vào ông Bloch. Họ cũng cho rằng sĩ quan cảnh sát này có thể dùng các cách khác để xử lý tình huống bởi bà Vo đứng cách ông Bloch một khoảng và không gây ra mối đe dọa nào ngay lập tức”.
Suy cho cùng đây có lẽ cũng chỉ là hành động phân biệt chủng tộc của viên cảnh sát nọ, đồng thời nó cũng là cái tát mạnh vào cái mồm của đám rận chủ chuyên la làng và ăn tiền của mấy ông “mẫu quốc”.
Không chỉ gia đình nạn nhân mà ngay cả những người trong cộng đồng những người nhập cư và tị nạn tại Bắc Carolina  nói gì: “Bắc Carolina không còn như 20 - 30 năm trước, chúng tôi là một trung tâm lớn của người tị nạn và nhập cư. Vì thế, nếu cộng đồng này muốn cho thấy họ đang chào đón mọi người thì sở cảnh sát cũng cần phải cho thấy điều đó".Vậy công bằng ở đâu cho những người tị nạn và nhập cư?
Hãy cùng dõi theo hành động và phán quyết của thành phố này.

BÀI HỌC TỪ QUY LUẬT LỊCH SỬ CHO ĐÁM RẬN CHỦ

17:12 8 Comments
[CÒI LAZY] - Trong dòng chảy của lịch sử Việt Nam ở bất kỳ triều đại, giai đoạn lịch sử nào đều xuất hiện những kẻ chỉ vì lợi ích cá nhân mà đi ngược lại lợi ích của quốc gia, dân tộc, đang tâm tiếp tay cho các thế lực ngoại xâm chống phá đất nước. Đó là một vấn đề mang tính quy luật của lịch sử.

Ngay từ những ngày đầu thời kì dựng nước, giữ nước, năm 937, Kiều Công Tiễn giết chết Dương Đình Nghệ, nắm lấy quyền bính, tự xưng là tiết độ sứ. Tháng 4 năm 938, Ngô Quyền mang quân ra Bắc, đạo quân tiên phong do Dương Tam Kha và con trưởng Ngô Quyền là Ngô Xương Ngập chỉ huy nhanh chóng hạ thành Đại La, giết chết Kiều Công Tiễn. Khi đó quân Hán chưa kịp đến cứu giúp Tiễn, Công Tiễn xưng Tiết độ sứ chưa đầy 1 năm, không rõ bao nhiêu tuổi.

Tiếp đến là thời điểm quân Nguyên Mông sang xâm lược Việt Nam lần thứ hai, ngày 15 tháng 3 năm 1258, Trần Ích Tắc (thuộc dòng dõi quý tộc) đem cả gia đình đi hàng giặc, được đưa về Trung Quốc và được Hốt Tất Liệt - vua nhà Nguyên lúc bấy giờ, phong làm “An Nam quốc vương” và chờ ngày đưa trở về nước. Sau khi quân Nguyên Mông đại bại, Trần Ích Tắc ở lại Ngạc Châu (nay thuộc tỉnh Hồ Bắc) giữ chức quan Hồ Quảng bình chương chính sự, gia phong tới Ngân Thanh vinh lộc đại phu rồi Kim tử quang lộc đại phu, nghi đồng tam tư và mất ở Trung Quốc mùa hè năm Thiên Lịch thứ 2 (1329) đời Nguyên Văn Tông, thọ 76 tuổi. Vì sự phản bội này mà sau này nhà Trần đã loại Ích Tắc ra khỏi tông thất, cho đổi tên thành Ả Trần” với ý chê hắn hèn nhát như đàn bà.

Nổi bật nhất là vua Lê Chiêu Thống (vị vua thứ 16 và là cuối cùng của nhà Lê trung hưng) năm 1789, Chiêu Thống đã sang cầu viện nhà Thanh đem quân sang đánh Quang Trung với hy vọng trở lại ngai vàng. Việc làm đó của ông về sau này bị một số nhà sử học trong nước chỉ trích dữ dội, coi đó là hành vi “bán nước”, “cõng rắn cắn gà nhà”.
 
Lê Chiêu Thống - vị vua được xem là "cõng rắn cắn gà nhà" - nguồn Internet
Như vậy tất cả những kẻ vì lợi ích, dục vọng cá nhân mà “bán nước cầu vinh” đều nhận lại những kết cục không hề tốt đẹp, đó chính là quy luật của lịch sử - không thể khác được!

Hiện nay, trong khi Đảng Cộng sản, Nhà nước và nhân dân Việt Nam quyết tâm xây dựng và phát triển đất nước, lại xuất hiện nhiều kẻ tự cho mình là “nhà dân chủ”, “nhà hoạt động nhân quyền”. Chúng vì những lợi ích cá nhân khác nhau, có kẻ vì lợi ích vật chất, có kẻ lại vì “ảo tưởng danh vọng”... mà đang tâm làm tay sai cho các thế lực thù địch, và các phần tử phản động lưu vong tiến hành nhiều hoạt động chống phá Việt Nam. Và một lần nữa chúng ta cần khẳng định lại rằng: Việc xuất hiện đám rận chủ này cũng là một vấn đề mang tính quy luật lịch sử chứ không thuộc về bản chất của chế độ xã hội chủ nghĩa này hay bất kỳ chế độ nào khác như đám rận chủ đã xuyên tạc. Trong đám rận ấy, có những kẻ lợi ích gắn bó chặt chẽ với chế độ cũ, có những kẻ vì ảo tưởng nhưng không được trọng dụng nên nảy sinh mâu thuẫn, tiêu cực. Tất cả chúng hợp lại thành cái gọi là đám rận chủ. Nhưng điều quan trọng ở đây, đám rận ấy chỉ là một bộ phận rất nhỏ trong cộng đồng quốc gia dân tộc Việt Nam. Và dù chúng có muốn hay không muốn thì đất nước Việt Nam vẫn sẽ tồn tại và ngày càng phát triển vững bền.
 
Những kẻ tự cho mình là nhà dân chủ, hoạt động nhân quyền

Bản chất của đám rận chủ và những kẻ phản bội trước đây trong lịch sử đều như nhau, đều là vì lợi ích cá nhân thấp hèn của chúng mà đi ngược lại lợi ích của quốc gia dân tộc, và kết cục của chúng cũng sẽ chẳng thể khác được. Bài học đắt giá từ lịch sử thêm một lần nữa khẳng định rằng: Không một thế lực nào có thể thay đổi được quy luật của lịch sử, những kẻ muốn thay đổi lịch sử hoặc đi ngược lại quy luật vận động ấy đều sẽ bị cỗ xe lịch sử “nghiền nát”, đào thải! 

PHONG TRÀO TỰ ỨNG CỬ ĐBQH: KHI DƯ LUẬN TẤN CÔNG NHỮNG KẺ NGỤY TẠO, LỢI DỤNG

21:35 18 Comments
Càng đến gần ngày bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp, danh sách tự ứng cử Đại biểu Quốc hội nhiệm kỳ 2016 - 2020 lại dài thêm. Phải thừa nhận rằng hầu hết người trong số họ ý thức được rất rõ trách nhiệm cũng như điều cần phải có của một người đại biểu do người dân bầu nên. Song, trong cái chuỗi danh sách ngày càng dài thêm đó không thiếu những cái tên 'tự ứng cử" chỉ để đánh trống ghi tên, điểm danh đơn thuần? Thậm chí, có người vào đó để tên tuổi của họ được người khác biết đến. Nguyễn Thúy Hạnh (FB Nguyễn Thúy Hạnh) được nói đến sau đây là một trường hợp như thế.
PHONG TRÀO TỰ ỨNG CỬ ĐBQH: KHI DƯ LUẬN TẤN CÔNG NHỮNG KẺ NGỤY TẠO, LỢI DỤNG
Chân dung Nguyễn Thúy Hạnh
Theo dõi nhân vật này qua FB cá nhân của ả cũng như một số trang FB khác thì sẽ hiểu được phần nào nguyên do tại sao sau Nguyễn Quang A, Nghệ sỹ Vượng Râu và một số người trong giới luật sư như LS Võ An Đôn, Lê Văn Luân.... thì Nguyễn Thúy Hạnh là cái tên tiếp theo tự ứng cử Đại biểu quốc hội một cách ầm ĩ đến thế. Và tôi trộm nghĩ thế này, với việc xuất hiện phong trào tự ứng cử ĐBQH nhiệm kỳ 2016 - 2020 do Nguyễn Quang A cùng đám dân chủ nửa mùa phát động và kêu gọi hưởng ứng thì thử nghĩ xem với tư cách là một người cùng hội cùng thuyền và có mối quan hệ tương đối thân tình với những người lĩnh xướng, Nguyễn Thúy Hạnh liệu có thể không tham gia? Khái niệm "đi với ma mặc áo giấy" ra đời là vì thế.
Nhận diện như thế để thấy rằng, bản thân Nguyễn Thúy Hạnh tự ứng cử vào đại biểu quốc hội nhiệm kỳ 2016 - 2020 song mục đích hướng tới của ả đàn bà này không phải là để đóng góp, làm cho nền dân chủ Việt Nam được thực sự thăng hoa như trong tuyên bố của phong trào tự ứng cư đại biểu quốc hội đầy ngượng ngịu do Nguyễn Quang A lĩnh xướng. Hay nói cách khác, cả Nguyễn Quang A hay Nguyễn Thúy Hạnh đều không mơ đến việc sẽ ngồi vào ghế các ông Nghị, bà Nghị để bàn về những vấn đề quan trọng của đất nước? Họ tự ứng cử vào đó đơn thuần để thực hiện những mục tiêu của riêng họ, của cá nhân họ? Cho nên, thật dễ hiểu tại sao khi những lời tuyên bố tự ứng cư Đại biểu quốc hội như của ả Nguyễn Thúy Hạnh được đăng tải trên FB thì không ít người đã gửi tới các câu nhắn chửi bới hết sức tục tĩu; thậm chí không ít người đã buông những câu chửi hết sức cay nghiệt khi nghe đám người nhà Hạnh cùng bày trò thông qua một chế định quyền được Luật hóa - quyền tự ứng cử Đại biểu Quốc hội và Đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp.
Nguyên nhân của những câu chửi được nói đến đó không ngoài việc người chửi đã nhận ra ở Nguyễn Thúy Hạnh, Nguyễn Quang A, Nguyễn Tường Thụy... sự trá hình, việc lợi dụng một thứ quyền để thực hiện mưu đồ đen tối của cá nhân. Và xin nhắc lại cho những ai quên biết được rằng, chính những con người bằng da, bằng thịt này trước đó đã trơ tráo và bất chấp tất cả để đấu tranh cho những mỹ từ cao đẹp như quyền con người, tự do và dân chủ... Nhưng thử hỏi rằng việc chà đạp, làm biến tướng một thứ quyền cơ bản được Hiến pháp thừa nhận, Nhà nước thực thi trên thực tế thì có còn ai dám nghe theo những điều chúng nói và làm theo những điều chúng làm. Chỉ có những kẻ đồng hạng với chúng mới nghe và thực hiện theo.
Đoạn Stt sau đây của Nguyễn Thúy Hạnh  sẽ làm rõ hơn sự phản ứng của một bộ phận dư luận trong xã hội khi chứng kiến hành động tự ứng cử Đại biểu quốc hội của những kẻ như Hạnh:
"Hôm nay tình cờ vào spam trong inbox mới thấy có đến cả trăm tin nhắn từ những nick ko phải là bạn bè trên fb.
Bên cạnh những tin nhắn khích lệ động viên, là những tin nhắn chửi bới tục tĩu đến ghê người. Đọc thấy ngay cái giọng "quen quen" của những vị cuồng đảng hoặc được trả tiền để chửi, chửi mà ko có tí kiến thức hoặc lý lẽ nào trong đầu nên chỉ biết văng tục như một kẻ mất trí.
Chợt thấy vui, bởi đó là triệu chứng của sự BẾ TẮC, BẤT LỰC, và HOANG MANG đến phát khùng!
Sáng nay mình đã đến nộp hồ sơ ứng cử đại biểu Quốc hội, thái độ của bộ phận tiếp nhận hồ sơ rất vui vẻ và tận tình. Tuy còn một số thủ tục cần bổ sung trong khi thời gian còn lại quá ít ỏi, nhưng mình sẽ KHÔNG BỎ CUỘC!".
Ở đây chính Hạnh đã tự thú rằng: Bên cạnh rất ít "những tin nhắn khích lệ động viên" thì đã có "những tin nhắn chửi bới tục tĩu đến ghê người" gửi đến sau các tuyên bố tự ứng cử Đại biểu quốc hội của Hạnh. Tuy nhiên, cái đáng nói ở đây là thay vì lĩnh nhận ý kiến (tiếng chửi) của những cá nhân đó gửi tới mình để mà lặng lẽ rút lui, lặng lẽ trở về là chính mình thì dường như những kẻ như Hạnh lấy đó làm sự phấn khích để tiếp tục đi tới với tuyên bố: Sẽ không bỏ cuộc. Điều này càng cho thấy thêm rằng: Những người như Nguyễn Thúy Hạnh không dám đối diện với dư luận mà cố tình đang tự huyễn hoặc mình để trốn tránh dư luận.
Và xin thưa với những người đang tự ứng cử Đại biểu quốc hội như Hạnh rằng: ĐBQH là đại biểu do nhân dân bầu lên và chính họ chứ không phải ai khác sẽ lắng nghe nguyện vọng của nhân dân và đề đạt ý kiến đó lên các cơ quan có thẩm quyền. Một khi cá nhân con người đó mất đi cơ chế lắng nghe người dân nói thì họ không xứng đáng được đứng vào hàng ngũ đại biểu quốc hội hay Hội đồng nhân dân các cấp. Chính người dân, dư luận sẽ tự biết chọn lựa ai, bầu ai và đương nhiên đám người Nguyễn Thúy Hạnh, Nguyễn Quang A, Nguyễn Tường Thụy chỉ là những cái tên làm phong phú hơn cho nền dân chủ Việt Nam đương đại./.
Nguồn: Mõ Làng


CÁC NHÀ “DÂN CHỦ” LẠI DIỄN TRÒ “ĐÁNH TRỐNG LẢNG”

15:02 17 Comments
         Luận điệu “rước giặc vào nhà”, “đại họa mất nước” để phản đối chuyến thăm Việt Nam của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã bị dư luận bóc mẽ; hành vi sai trái của Nguyễn Lân Thắng khi liên tục đăng những status, hình ảnh có nội dung xúc phạm, phỉ báng Chủ tịch Hồ Chí Minh và những biểu tượng thiêng liêng khác của dân tộc Việt Nam trên mạng xã hội cũng không thể ngụy biện hay “bào chữa”. Các nhà “dân chủ” cuội trong nước lại “khéo léo” hướng lái dư luận về cái gọi là “dư luận viên”.
          Theo đó, tay “nhà báo phòng lạnh” Lê Hải Lăng (danlambao) rất giàu trí tưởng tượng khi cho rằng “chính quyền dùng dư luận viên khủng bố dọn đường họ Tập tới sắp xếp bù nhìn”; còn tay Hà Văn Thịnh - cộng tác viên Dân luận thì lại nhận định, việc vạch trần hành vi trái với luân thường đạo lý của Nguyễn Lân Thắng như thể là “yêu nước theo kiểu côn đồ”; trong khi đó, tên Gia Minh tự nhận là biên tập viên của RFA lại tỏ ra mình là người hiểu biết pháp luật khi khẳng định chắc nịch rằng “dư luận viên ngày càng lộng hành với những hành động tùy tiện, phi pháp”….
          Có thể thấy, mặc dù luôn khoe khoang một cách huênh hoang rằng mình là những nhà “dân chủ” hay những người có chút ít tri thức nào là nhà báo, luật sư, tiến sĩ đến “nhà hoạt động xã hội”… nhưng đám này thực sự chỉ là những kẻ “nói láo không biết ngượng mồm”. “Dư luận viên” họ có phải là những “lưu manh”, “côn đồ” như đám “dân chủ” rởm này rêu rao?. Hãy nhìn vào những hành động của họ để tìm ra những câu trả lời xác thực.
          “Dư luận viên” họ từng ngăn cản các hoạt động hô hào, kích động dân chúng tham gia tuần hành, tưởng niệm các ngày lễ, ngày kỷ niệm nhưng thực chất là gây rối trật tự công cộng, xuyên tạc, chống phá chủ trương đường lối đúng đắn của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước của nhóm No-U do Trương Văn Dũng, Nguyễn Anh Chí, Bùi Thị Minh Hằng... cầm đầu. Mà bản chất “tốt đẹp” của nhóm No-U này đã bị dư luận vạch trần từ lâu. Đám ăn vạ này ngụy tạo cho mình cái mẽ bên ngoài rất đẹp nào là “yêu nước” hay vì một Việt Nam “dân chủ” và “tự do” nhưng thực chất là làm màu để nhận tiền từ các tổ chức phản động ở Hải ngoại phục vụ cho âm mưu “diễn biến hòa bình”, “bạo loạn lật đổ” mà chúng đang đẩy mạnh tiến hành bấy lâu.
          Mới đây nhất là vụ việc tay “quái thai” của dòng họ Nguyễn Lân - Nguyễn Lân Thắng phạm trời tày đình khi xúc phạm Bác Hồ và những biểu tượng thiêng liêng khác của dân tộc Việt Nam khiến cho dư luận rất bức xúc và phẫn nộ. Trên các diễn đàn, cư dân mạng đã mạnh mẽ lên tiếng phản bác lại những luận điệu sai trái, tư tưởng lệch lạc của Nguyễn Lân Thắng với chủ trương “dòng họ Nguyễn Lân danh giá không thể dạy bảo được Thắng, thì nhà tù hoặc xã hội sẽ thay thế để dạy cho hắn biết cách làm người”. Đỉnh điểm, các bạn trẻ yêu nước và ông Trần Nhật Quang đã đến tận nhà Nguyễn Lân Thắng để “hỏi tội” và yêu cầu Thắng có những lời xin lỗi trước anh linh Chủ tịch Hồ Chí Minh và toàn thể nhân dân Việt Nam. Những người như ông Trần Nhật Quang đã tỏ rất thiện chí và đấu tranh một cách ôn hòa, tuân thủ các quy định của pháp luật, thậm chí là quá “lịch sự” với một kẻ chuyên bám đít ngoại bang, phản bội lại dân tộc như Nguyễn Lân Thắng.
Chúng ta “hãy tỉnh táo để chơi đẹp với Nguyễn Lân Thắng”
Chúng ta “hãy tỉnh táo để chơi đẹp với Nguyễn Lân Thắng” (ảnh chụp từ video)
          Với bản chất “gái đĩ già mồm”, đám “dân chủ” giả cầy lại xuyên tạc sự việc này một cách tráo trở. Theo đó điệp khúc “gia đình Nguyễn Lân Thắng bị khủng bố” lại được rêu rao ầm ĩ:
“Gần đây Nguyễn Lân Thắng và gia đình liên tiếp bị khủng bố. Vài ngày trước vợ chồng anh bị đánh ngay cổng trường khi đi đón con gái. Đêm qua, gia đình anh ở ngõ Thịnh Quang, phố Thái Thịnh, Hà Nội bị ném sơn đỏ vào cổng nhà với dụng ý đe dọa…Hàng xóm cho hay, thực hiện hành động này là một nhón vài chục côn đồ, la lối, hò hét náo loạn cả ngõ xóm. Sau đó, một số rút đi, số còn lại vẫn bám sát hiện trường, nhằm theo dõi mọi hoạt động của gia đình”;…
“… Nhục mạ, hò hét bằng cái loa thô bạo gấp cả ngàn lần cái loa phường, giống như thể muốn làm sống lại thời bạo tàn cải cách ruộng đất, thời mông muội của cái tấp tểnh học đòi hồng vệ binh”…
Điều có thể dễ dàng nhận thấy rằng, họ tập trung tấn công về cái gọi là “dư luận viên” nhưng lại lấp liếm không đả động gì đến hành vi sai trái của Nguyễn Lân Thắng. Để che lấp luận điệu này họ liều lĩnh đưa ra nhận định “hoạt động khủng bố, đe dọa kiểu này từng diễn ra với rất nhiều nhà bất đồng chính kiến trong hành chục năm qua, từ những người như cụ Hoàng Minh Chính, Trần Độ cho tới thế hệ tiếp theo như Đỗ Nam Hải, Trần Khải Thanh Thủy, Tạ Phong Tần …. và giờ đây là gia đình Huỳnh Thục Vy, Thúy Nga, Trương Anh Dũng, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Chí Tuyến….”.
 Qua vụ việc này, chúng ta càng hiểu rõ hơn về bản chất của đám “dân chủ” giả hiệu, đó là kiểu đưa tin lấp liếm, là cái tài lẻ “đánh trống lảng”, đổ vấy trách nhiệm cho người khác. “Gieo gió ắt phải gặp bão”, với một kẻ phản trắc, vong ơn bội nghĩa như Nguyễn Lân Thắng chắc chắn không có một kết cục tốt đẹp và tội của Nguyễn Lân Thắng cũng không thể tha thứ.  Và chúng ta “hãy tỉnh táo để chơi đẹp với Nguyễn Lân Thắng”./.

JUNXIAN