Hiển thị các bài đăng có nhãn Tổ chức phóng viên không biên giới RSF. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tổ chức phóng viên không biên giới RSF. Hiển thị tất cả bài đăng

VỤ NGUYỄN VĂN HÓA: RSF LẠI GIỞ GIỌNG “GÀO THUÊ KHÓC MƯỚN”

22:08 25 Comments
Gió làng
VOA Việt ngữ cho biết, Phóng viên Không biên giới (RSF) ngày 27/11/2017 loan báo kế hoạch tiếp tục “chiến dịch kêu gọi chấm dứt đàn áp nhân quyền tại Việt Nam sau khi một blogger kiêm ký giả công dân 22 tuổi bị tuyên án nặng nề tại Hà Tĩnh.”
Tổ chức bảo vệ nhân quyền có trụ sở chính tại Pháp nêu rõ “bản án 7 năm tù, 3 năm quản chế về tội danh tuyên truyền chống nhà nước dành cho anh Nguyễn Văn Hóa trong phiên xử kéo dài 2 tiếng rưỡi đồng hồ hôm 27/11 đã đưa nhà hoạt động trẻ này vào danh sách dài gồm các blogger bị đàn áp tại Việt Nam.”
Bà Ewen, Giám đốc Vận động và Truyền thông của Phóng viên Không biên giới, nói: “Có những quy chuẩn quốc tế rằng dân chúng được quyền loan truyền tin tức và bày tỏ ý kiến một cách tự do, theo điều 19 Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền. Chính quyền Việt Nam nên nhớ rằng trong nhiều năm qua, họ xếp gần chót bảng trong Chỉ số Tự do Báo chí của RSF. Nếu họ muốn cải thiện điểm số này, họ nên đối xử với blogger bằng sự tôn trọng, cho phép blogger truyền tải tin tức, vốn là điều rất hữu ích cho dân chúng Việt Nam.”
Ra đời cách đây 25 năm, đặt trụ sở chính ở Pháp, Tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF) luôn cổ xúy cho tự do báo chí, tự do ngôn luận kiểu phương Tây. Vẽ ra mục tiêu, tôn chỉ đẹp như vậy, song trên thực tế thì hoạt động của RSF lại đi ngược hẳn 180o, chẳng vậy mà mấy năm gần đây, dư luận thế giới đồng loạt tố cáo RSF đã bị lũng đoạn trở thành công cụ chính trị mờ ám.
Đối với Việt Nam, RSF thường xuyên có những hoạt động chọc ngoáy, can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của nhà nước bằng việc ra các bản phúc trình xuyên tạc quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí tại Việt Nam; cổ súy, và hà hơi tiếp sức cho hầu hết những kẻ chống phá chính quyền mà họ vẫn thường chụp cho cái mũ là “nhà báo”, “công dân mạng”, “blogger”.
Cần khẳng định, RSF không có tư cách gì và không quyền phát đi lời kêu gọi ấy. RSF có thể khóc mướn thay cho Nguyễn Văn Hóa, nhưng điều này không làm thay đổi những quyết định dựa trên cơ sở pháp luật của Việt Nam và quốc tế. Nhà nước Việt Nam có quyền thực thi luật pháp của mình để bảo vệ an ninh quốc gia, giữ gìn trật tự an toàn xã hội.
Ngày 27/11/2017, TAND tỉnh Hà Tĩnh đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm Nguyễn Văn Hóa (22 tuổi, trú xã Kỳ Khang, huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh) về tội “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam” theo Điều 88 BLHS.
Theo cáo trạng của Viện KSND tỉnh Hà Tĩnh, từ năm 2013 đến năm 2017, Hóa đã lập tài khoản cá nhân trên facebook Nguyễn Văn Hóa (Maria Luygonjaga) để kết bạn, chia sẻ, phát tán bài viết, video, hình ảnh có nội dung tiêu cực, kích động, xuyên tạc sự thật, tuyên truyền các luận điệu phản động trái với đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước Việt Nam. Việc làm trên của Hóa nhằm mục đích kích động người dân tụ tập biểu tình sau sự cố môi trường biển và tình hình lũ lụt trên địa bàn các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng Bình.
Từ đầu năm 2014 đến tháng 1/2015, Hóa khi vào TP.HCM hoạt động, đã sử dụng Blog “Luoishoa” để đăng tải, phát tán các tài liệu có nội dung tuyên truyền, xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; phao tin, bịa đặt gây hoang mang trong nhân dân...; xuyên tạc đường lối, chủ trương của Đảng, chính quyền; gieo rắc sự nghi ngờ, bất mãn, chống phá Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Trong quá trình thực hiện hành vi phạm tội, Nguyễn Văn Hóa đã nhận được sự hỗ trợ, cung cấp về tài chính từ các cá nhân cực đoan, tổ chức phản động trong và ngoài nước số tiền 92,1 triệu đồng và 5.264 USD.
Ngày 11/01/2017, Cơ quan ANĐT Công an tỉnh Hà Tĩnh đã tiến hành bắt Nguyễn Văn Hóa về hành vi “Lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo Điều 258 BLHS sau đó đã chuyển sang tội danh “Tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam” được quy định tại Điều 88 BLHS.
Tại phiên tòa xét xử, Nguyễn Văn Hóa đã thành khẩn khai báo, thừa nhận hành vi phạm tội của mình và xin Hội đồng xét xử giảm nhẹ hình phạt. Căn cứ vào hoạt động xét xử, kết quả tranh tụng tại phiên tòa và các quy định khác của pháp luật, Hội đồng xét xử TAND tỉnh Hà Tĩnh đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Văn Hóa 7 năm tù giam và cấm đi khỏi nơi cư trú 3 năm kể từ sau khi chấp hành xong hình phạt tù.
Việc bắt giữ và xét xử công khai Nguyễn Văn Hóa là hoàn toàn chính đáng, là cần thiết để đảm bảo an ninh quốc gia, phù hợp với hiến pháp và pháp luật Việt Nam.
Sự trơ tráo, đê tiện của RSF thể hiện ở chỗ, chính Nguyễn Văn Hóa đã nhận thừa nhận hành vi phạm tội của mình và xin Hội đồng xét xử giảm nhẹ hình phạt, nhưng RSF vẫn thô bỉ, trơ trẽn đòi phóng thích và còn dọa rằng, “nếu không đối xử với blogger bằng sự tôn trọng, cho phép blogger truyền tải tin tức, vốn là điều rất hữu ích cho dân chúng Việt Nam thì sẽ xếp cuối cùng trong bảng Chỉ số tự do báo chí của RSF”. Với những gì RSF đang “cố đấm ăn xôi”, dư luận có quyền nghĩ rằng, RSF đang đóng vai trò là một kẻ bảo kê, “gào thuê khóc mướn”, chà đạp lên luật pháp và các giá trị đạo đức, nhân văn của xã hội.
Các quốc gia khác nhau với những chế độ chính trị khác nhau có quan điểm, tiêu chí khác nhau về dân chủ và nhân quyền. Song tất cả các quốc gia đều không thể phủ nhận, chối bỏ những nguyên tắc bất di bất dịch trong đời sống quốc tế, đó là không được can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, tôn trọng hệ thống luật pháp của nhau. Và nếu còn tự trọng, RSF nên thuộc nằm lòng nguyên tắc bất di bất dịch này./. 

TẠI SAO TỔ CHỨC RSF ĐỀ CỬ “GIẢI TỰ DO BÁO CHÍ QUỐC TẾ” CHO PHẠM MINH HOÀNG?

21:26 39 Comments
Gió làng
Vừa qua, Phạm Minh Hoàng đã được tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF) - một tổ chức phi chính phủ thành lập tại Pháp vào năm 1985 với nhiệm vụ cổ súy cho “tự do báo chí” và “tự do ngôn luận” kiểu phương Tây đề cử cho cái gọi là “Giải thưởng Tự do báo chí năm 2017”. Được biết, “Giải thưởng” này sẽ được được trao ở thành phố Strasbourg của Pháp vào ngày 17/11 tới.
Đáng chú ý, đây là “giải thưởng” mà nếu không có sự tâng bốc của mấy cơ quan truyền thông VOA, BBC, RFA, RFI,… và một số blog của các đối tượng có chống đối thì hầu như không ai biết tới. Và đây cũng không phải là lần đầu tiên các đối tượng có “thâm niên” trong việc chống đối Nhà nước Việt Nam được đề cử, trao tặng các “giải thưởng nhân quyền”.
Phạm Minh Hoàng, SN 1955, tại Vũng Tàu, là con của một viên chức cao cấp thuộc Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn chế độ VNCH. Năm 1973, ông ta sang Pháp du học rồi sau đó, tốt nghiệp ngành Khoa học ứng dụng với học vị thạc sĩ. Trong khoảng thời gian này, Phạm Minh Hoàng đã nhiều lần viết bài, gửi cho một số tờ báo, tạp chí của các hội đoàn người Việt chống Cộng ở Pháp, xuyên tạc cuộc đấu tranh giải phóng đất nước của nhân dân Việt Nam.
Năm 1996, Phạm Minh Hoàng quen với Nguyễn Ngọc Đức, là “Trung ương ủy viên” của tổ chức khủng bố Việt Tân tại Pháp rồi được Đức móc nối gia nhập tổ chức khủng bố Việt Tân. Năm 1998, Hoàng trở thành thành viên chính thức của Việt Tân. Cũng trong năm đó, nhận lệnh của Việt Tân, Phạm Minh Hoàng làm thủ tục xin được về nước mà mục đích là để tìm cơ hội hoạt động.
Năm 2000, Hoàng hồi hương về Việt Nam, rồi xin vào làm giảng viên hợp đồng tại Trường Đại học Bách khoa TP.HCM, sau đó được nhập quốc tịch Việt Nam. Từ tháng 7/2002 đến tháng 5/2010, dưới bút danh Phan Kiến Quốc, Phạm Minh Hoàng đã viết 29 bài có nội dung xuyên tạc đường lối, chủ trương, chính sách của Nhà nước Việt Nam gửi cho “Việt Tân” để phát tán trên mạng Internet.
Không những vậy, tháng 11/2009, Phạm Minh Hoàng còn lôi kéo Lê Thị Kiều Oanh, cùng Nguyễn Thanh Hùng đi Ma-lai-xi-a tham dự khóa học do “Việt Tân” tổ chức. Khóa học này do Nguyễn Ngọc Đức, Nguyễn Quốc Quân, Nguyễn Thị Thanh Vân ở Pháp phụ trách với nội dung là hướng dẫn kỹ năng bảo mật thông tin trên mạng Internet, cách sử dụng các phần mềm để bảo mật thông tin, tài liệu khi trao đổi qua internet; thảo luận về phương pháp “đấu tranh bất bạo động”; xem một số phim về các cuộc “đấu tranh bất bạo động” để vận dụng vào thực tế nhằm thay đổi thể chế chính trị hiện nay tại Việt Nam.
Từ tháng 1 đến tháng 5/2010, Phạm Minh Hoàng đã lôi kéo một số người để thực hiện mưu đồ của tổ chức “Việt Tân”, Hoàng cùng ba thành viên trong tổ chức là Phạm Duy Khánh, Jolie Trang Huỳnh và Huỳnh Châu, tổ chức hai khóa học, tổng cộng 4 lớp học về kỹ năng tuyên truyền, tập hợp xây dựng lực lượng nòng cốt cho tổ chức “Việt Tân” tại Việt Nam…
Trước những hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng nói trên, ngày 13/8/2010, CQANĐT đã thi hành lệnh bắt Phạm Minh Hoàng về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo Điều 79 BLHS.
Ngày 10/8/2011, TAND TP.HCM đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm và tuyên phạt Phạm Minh Hoàng 3 năm tù giam. Dù đã được nhiều tổ chức quốc tế kêu gọi, can thiệp như Ủy ban bảo vệ các nhà báo, tổ chức Front Line Defenders, tổ chức Phóng viên không biên giới, cùng các chính phủ Hoa Kỳ, Pháp, Liên minh châu Âu... nhưng nó không thay đổi được bản án. Sau đó Phạm Minh Hoàng kháng án và được Tòa án phúc thẩm vào ngày 29/11/2011 giảm án từ 3 năm tù xuống còn 17 tháng tù về tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”.
Sau khi được thả, Phạm Minh Hoàng vẫn “ngựa quen đường cũ” và ngày càng có những hoạt động táo tợn hơn, công nhiên lập các hội nhóm kiểu “Văn đoàn độc lập”, “Hội nhà văn độc lập”, “Hội nhà báo độc lập”, “Hội giáo chức Chu Văn An”... mà thực chất là các tổ chức bất hợp pháp, núp bóng xã hội dân sự để chống nhà nước Việt Nam, đi ngược với lợi ích của dân tộc.
Để phòng ngừa các hoạt động chống nhà nước, đồng thời đáp ứng các yêu cầu về đối ngoại, ngày 17/5/2017, Chủ tịch nước đã ký quyết định hủy bỏ Quốc tịch Việt Nam đối với Phạm Minh Hoàng. Và đến ngày 24/6/2017, các cơ quan chức năng đã chính thức trục xuất Phạm Minh Hoàng khỏi Việt Nam.
Đó là bộ mặt thật của đối tượng Phạm Minh Hoàng mà tổ chức Phóng viên không biên giới đề cử cho cái gọi là “Giải thưởng Tự do báo chí năm 2017”.  Xét đến cùng thì việc đề cử “Giải thưởng Tự do báo chí năm 2017” cho Phạm Minh Hoàng chính là một thủ đoạn, một yếu tố cấu thành của kịch bản đã được rắp tâm xây dựng nhằm “hà hơi tiếp sức” cho một số kẻ chống phá Việt Nam./.

TỔ CHỨC PHÓNG VIÊN KHÔNG BIÊN GIỚI (RSF) LẠI NGANG NHIÊN BAO CHE, CỔ VŨ CHO HÀNH VI PHẠM TỘI CỦA NGUYỄN VĂN OAI

17:57 37 Comments
Không Tên
Tin từ Đài RFA cho hay: Ngày 18/8/2017, Tổ chức Phóng viên không biên giới (RSF) đã lên tiếng kêu gọi chính quyền Việt Nam trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Nguyễn Văn Oai.
Trong thông cáo của RSF có đoạn: "Nguyễn Văn Oai là một trong những tiếng nói công dân sử dụng các phương tiện kỹ thuật mới để phản đối Đảng cầm quyền và chính sách của họ. Những cáo buộc đối với anh chỉ là cái cớ của nhà cầm quyền để chấm dứt những bài viết bị cho là gây khó khăn cho chế độ. Chúng tôi kêu gọi các cơ quan chức năng ngành tư pháp tại tỉnh Nghệ An trả tự do vô điều kiện cho blogger này, vì anh không hề can phạm bất kỳ một tội nào".
Cần khẳng định ngay rằng, việc RSF ra thông cáo báo chí, yêu cầu chính quyền Việt Nam phải trả tự do cho Nguyễn Văn Oai chắng khác nào là hành động “nối giáo cho giặc” khi đã ngang nhiên bao che, bảo vệ, cổ vũ cho các hành vi phạm tội gây rối trật tự công cộng và xâm phạm an ninh quốc gia.
Nguyễn Văn Oai (Fber Nguyễn Văn Oai hay JB Nguyễn Văn Oai) đã bị cơ quan chức năng tỉnh Nghệ An bắt giữ vì vi phạm pháp luật vào ngày 19/1/2017. Trước đó, Nguyễn Văn Oai từng bị Tòa án nhân dân tối cao xét xử và tuyên phạt 04 năm tù và 04 năm quản chế về tội "hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân". 
Theo cáo trạng Viện Kiểm sát nhân dân tối cáo tại phiên toà phúc thẩm, từ đầu năm 2009 đến cuối năm 2011, Nguyễn Văn Oai cùng đồng bọn trong vụ án Hồ Đức Hòa bị tổ chức "Việt Nam canh tân cách mạng đảng" (Việt Tân), một tổ chức phản động lưu vong ở nước ngoài, móc nối để huấn luyện và lên kế hoạch hành động, nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Sau khi móc nối thành công, Oai được tổ chức khủng bố Việt Tân kết nạp, đặt bí danh; giao nhiệm vụ, giao tiền và phương tiện để hoạt động nhằm chống phá Nhà nước, phá hoại cuộc sống bình yên của nhân dân.
Ra tù ngày 02/08/2015, Nguyễn Văn Oai trở về sinh sống tại quê nhà thị xã Hoàng Mai, Nghệ An. Tuy nhiên, bất chấp lệnh quản chế sau án phạt tù đang đeo đẳng bản thân, Oai hoạt động như một nhà “dân chủ” thực sự khi thường xuyên vắng mặt tại địa phương mà không được sự đồng ý của chính quyền địa phương để gặp gỡ, tham gia hoạt động của số chống đối bên ngoài.
Theo quy định, chính quyền địa phương các cấp thị xã Hoàng Mai, Nghệ An đã nhiều lần triệu tập làm việc đối với Oai và yêu cầu Oai chấp hành lệnh quản chế. Nhưng bất chấp tất cả Oai đã chối từ, thậm chí Oai còn thực hiện lệnh chống trả quyết liệt đối với người thi hành công vụ.
Bên cạnh đó, Nguyễn Văn Oai cũng thường xuyên tham gia các hoạt động tuần hành, biểu tình do một số chức sắc cực đoan tại địa bàn thị xã Hoàng Mai, huyện Quỳnh Lưu tổ chức như Linh mục Đặng Hữu Nam (Quản xứ Phú Yên), Linh mục Nguyễn Đình Thục (Quản xứ Song Ngọc).
Chính với các hành vi này, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Nghệ An đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can, ra quyết định bắt tạm giam đối với Nguyễn Văn Oai đối với 02 tội danh: tội không chấp hành án theo điều 304 - BLHS và tội chống người thi hành công vụ được quy định tại điều 257 - BLHS. Theo dự kiến, vào ngày 21/8 tới đây, Nguyễn Văn Oai sẽ bị Tòa án nhân dân thị xã Hoàng Mai, tỉnh Nghệ An đưa ra xét xử với 02 tội danh nói trên.
Rõ ràng, việc vi phạm pháp luật phải bị xử lý theo pháp luật, đó là điều mà bất cứ quốc gia nào trên thế giới cũng đều thực hiện, bởi chỉ có như thế, kỷ cương xã hội mới được duy trì. Vì thế, việc RSF đưa ra lời kêu gọi chính quyền Việt Nam “trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện cho Nguyễn Văn Oai” là một đòi hỏi hết sức phi lý, phi pháp, can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ của Việt Nam./.

RSF LẠI DÙNG ĐẾN CÁI GỌI “XẾP HẠNG TỰ DO BÁO CHÍ” ĐỂ CAN THIỆP VÀO CÔNG VIỆC NỘI BỘ CỦA VIỆT NAM

11:10 16 Comments
Vô Danh
Trong những ngày vừa qua, đám “dân chủ” trong nước như lên đồng về việc Tổ chức Phóng viên không biên biên giới (RSF) đưa Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng vào danh sách “kẻ thù của tự do truyền thông” và xếp Việt Nam đứng thứ 175 trong số 180 quốc gia “đàn áp tự do báo chí”. Chúng hả hê xuyên tạc rằng: Tại Việt Nam báo chí hoàn toàn bị cấm đoán, Internet bị theo dõi và kiểm soát chặt chẽ; Nhiều công dân mạng và blogger bị chính quyền đàn áp vì những cáo buộc mơ hồ…
Vậy thực hư vấn đề này thế nào?
Điều dễ nhận thấy, cái gọi là “xếp hạng tự do báo chí” mà Tổ chức Phóng viên không biên biên giới (RSF) đưa ra mới đây vẫn không có nội dung gì quá mới mẻ khi vẫn bằng cách làm chủ quan, áp đặt, thiếu thiện chí RSF thường xuyên tự cho mình cái quyền xếp nhiều nước trên thế giới trong đó có Việt Nam vào hàng “có vấn đề tự do ngôn luận, tự do báo chí”. Rõ ràng, đây là một sự xuyên tạc, bóp méo, bịa đặt, vu cáo, bôi đen thực tế xã hội và thực trạng tự do, dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam.
Trong khi đó, những năm gần đây dưới sự tài trợ, thao túng của Mỹ và các nhà tài phiệt phương Tây tôn chỉ, mục đích ban đầu mà Tổ chức Phóng viên không biên biên giới đã đề ra đang dần trở nên méo mó hơn bao giờ hết. Mặc dù, đang khoác lên mình cái nhãn hiệu bảo vệ quyền lợi của các nhà báo, nhưng trên thực tế, RSF không hề bảo vệ các nhà báo chân chính mà chỉ chăm chăm tiếp tay một số blogger và nhà báo giả danh để hoạt động chống phá chính quyền. Hằng năm, RSF đều tiến hành nhận xét, đánh giá về tình hình báo chí quốc tế, rồi tổ chức xếp hạng về mức độ “tự do” báo chí của một quốc gia (trong đó có Việt Nam) theo cảm nhận chủ quan của họ. Người ta không biết có bao nhiêu độ khách quan, chuẩn xác trong đó; chỉ biết rằng đã có không ít quốc gia phản đối, phê phán cách làm phiến diện, áp đặt của tổ chức này.
Cái gọi là “xếp hạng tự do báo chí” chỉ là chiêu trò can thiệp
vào công việc nội bộ nước khác của RSF (Ảnh Internet)
Cần khẳng định rằng, không một quốc gia nào trên thế giới coi quyền “tự do báo chí”, “tự do ngôn luận” là tuyệt đối; mọi quyền lợi đều phải gắn liền với nghĩa vụ và đặt trong những giới hạn, khuôn khổ phù hợp với các giá trị chuẩn mực xã hội để bảo đảm rằng việc thực hiện quyền của người này không làm ảnh hưởng, xâm phạm đến quyền và lợi ích chính đáng của người khác. Tiêu biểu như: Tại khoản 3, Điều 19, Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị nhấn mạnh: “Việc thực hiện những quyền quy định tại khoản 2 điều này kèm theo những nghĩa vụ và trách nhiệm đặc biệt. Do đó, việc này có thể phải chịu một số hạn chế nhất định, tuy nhiên, những hạn chế này phải được quy định trong pháp luật và là cần thiết để: a) Tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác, b) Bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khoẻ hoặc đạo đức của xã hội”.
Tại Việt Nam, quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí được Hiến pháp ghi nhận, tôn trọng và bảo đảm thực thi. Theo đó, tất cả các bản Hiến pháp của nước ta từ trước đến nay đều có những quy định về tự do ngôn luận, tự do báo chí và khẳng định đây là một trong những quyền cơ bản nhất của con người, của mọi công dân. Điều 25, Hiến pháp 2013 quy định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định”.
Luật Báo chí cũng nêu rõ trách nhiệm của Nhà nước trong việc “tạo điều kiện thuận lợi để công dân thực hiện tự do báo chí, tự do ngôn luận trên báo chí…” “Báo chí, nhà báo hoạt động trong khuôn khổ pháp luật và được Nhà nước bảo hộ; không tổ chức, cá nhân nào được hạn chế, cản trở báo chí, nhà báo hoạt động. Không ai được lạm dụng quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí để xâm phạm lợi ích của Nhà nước, tập thể và công dân”.
Những năm qua, báo chí Việt Nam đã có sự phát triển nhanh về số lượng, loại hình, ấn phẩm, đội ngũ những người làm báo, số lượng công chúng, cơ sở vật chất kỹ thuật, công nghệ, năng lực tài chính cũng như sự tác động và ảnh hưởng xã hội tích cực của các cơ quan báo chí, truyền thông đều tăng nhanh. Hầu hết các bộ, ban, ngành, đoàn thể từ trung ương đến địa phương, các giai cấp, giai tầng, các hội nghề nghiệp, các giới, các tôn giáo lớn, các thành phần trong xã hội đề có tờ báo của mình.
Theo Báo cáo tổng kết năm 2013 của Bộ Thông tin và Truyền thông: Tính đến tháng 12/2013, toàn quốc có 838 cơ quan báo chí in với 1.111 ấn phẩm; có 70 báo điện tử, 19 tạp chí điện tử và 265 trang thông tin điện tử tổng hợp của các cơ quan báo chí. Mạng lưới phát thanh - truyền hình có 67 đài phát thanh - truyền hình Trung ương và địa phương. Hiện tại, Việt Nam có 178 kênh chương trình phát thanh và truyền hình quảng bá, gồm 103 kênh chương trình truyền hình, 75 kênh chương trình phát thanh. Bên cạnh đó, tỷ lệ người dân sử dụng Internet cũng tăng lên đáng kể, tính đến đến tháng 12/2015, tại Việt Nam đã có 52% dân số sử dụng, cao hơn mức trung bình của khu vực châu Á (38,8%) và của thế giới (45%), đứng thứ 3 trong khu vực Đông Nam Á, thứ 6 tại châu Á….
Ở Việt Nam, báo chí đã thật sự là cơ quan ngôn luận của Đảng, Nhà nước và các tổ chức chính trị, xã hội, nghề nghiệp; là diễn đàn và công cụ quan trọng bảo vệ lợi ích và quyền tự do của các tầng lớp nhân dân. Mọi người dân đều có quyền đề đạt nguyện vọng, phát biểu và đóng góp ý kiến trên tất cả lĩnh vực của đời sống xã hội thông qua các phương tiện thông tin đại chúng, trong đó có báo chí. Đồng thời, khi tham gia sinh hoạt, hoạt động ở tổ chức nào, họ đều có ấn phẩm báo chí của tổ chức đó nhằm đáp ứng nhu cầu và bảo đảm quyền được thông tin của mình. Chính vì lẽ đó, đông đảo các giai cấp, giai tầng xã hội ở Việt Nam tự thấy không có nhu cầu xuất bản báo chí tư nhân.
Như đã đề cập ở trên, tự do báo chí là một quyền có giới hạn. Lẽ đương nhiên, dù có tự do đến thế nào thì báo chí cũng phải hoạt động trong khuôn khổ của pháp luật, trong đó quan trọng là không được làm tổn hại đến lợi ích quốc gia và lợi ích hợp pháp của người dân. Điều này thì chẳng riêng gì ở Việt Nam mà ở Mỹ, Pháp và các nước tiên tiến khác cũng yêu cầu như vậy. Những trường hợp mà RSF gọi là “các bloggers có tiếng nói đối lập bị đàn áp” như: Nguyễn Hữu Vinh, Nguyễn Văn Đài, Tạ Phong Tần, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hay Hồ Hải mới đây… về bản chất chỉ là những người đã vi phạm khoản 3 Điều 19 và khoản 2 Điều 10 Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị cũng như quy định của pháp luật Việt Nam. Việc những tổ chức, cá nhân cố tình lợi dụng dân chủ, tự do ngôn luận, tự do báo chí để xâm hại đến lợi ích Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân bị xử lý nghiêm minh, đây là lẽ đương nhên, phù hợp với luật pháp và thông lệ quốc tế.
Cho dù còn những định kiến, áp đặt sai lệch về tình hình thực tế của Việt Nam, song không ai có thể phủ nhận được những thành tựu của Việt Nam trong việc đảm bảo quyền tự do báo chí. Và đã đến lúc, Tổ chức Phóng viên không biên giới nên dừng các hoạt động săm soi, chỉ trích, đưa ra những thông tin sai sự thật về tình hình tự do ngôn luận, tự do báo chí tại Việt Nam trong bảng “xếp hạng tự do báo chí” công bố hàng năm./.

PHIÊN TÒA “BA SÀM”: KHI PHÁP LUẬT ĐƯỢC THỰC THI

22:00 17 Comments
Ngày 23/3/2016, Tòa án nhân dân TP Hà Nội đã mở phiên tòa xét xử sơ thẩm và tuyên phạt bị cáo Nguyễn Hữu Vinh (SN 1956, trú tại phường Trung Tự, quận Đống Đa, Hà Nội) 5 năm tù và Nguyễn Thị Minh Thúy (SN 1980, trú tại phường Thành Công, quận Ba Đình, Hà Nội) 3 năm tù cùng về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo quy định tại Điều 258, khoản 2, Bộ luật Hình sự.
PHIÊN TÒA “BA SÀM”: KHI PHÁP LUẬT ĐƯỢC THỰC THI
Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy trước tòa (Nguồn: Internet)
Thông tin này đã khiến nội bộ giới “dân chủ cuội” trong nước và các cơ quan truyền thông “cuốc tế” có thâm niên chống phá Việt Nam “dậy sóng”. Nếu như đám “dân chủ” bờ hồ với những Quang A, Xuân Diện, Hoàng Bình, Tạ Trí Hải, Kim Chi cùng nhóm “dân oan 3 miền” do Cấn Thị Thêu cầm đầu vẫn là mấy chiêu trò cũ rích như hò hét, băng rôn, khẩu hiệu lạc đề, chụp ảnh “tự sướng”… nhằm mục đích gây rối ANTT trước phiên tòa cũng như để kiếm thêm “thu nhập” thì các tổ chức được cho là “bảo vệ nhân quyền quốc tế” từ Tổ chức Ân xá Quốc tế (Amnesty International, AI), Ủy ban Bảo vệ Nhà báo (Committee to Protect Journalists, CPJ Tổ chức Giám sát Nhân quyền (Human Rights Watch, HRW) đến Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền (International Federation for Human Rights, FIDH), Văn phòng Cao ủy Nhân quyền LHQ (OHCHR)… “không hiểu đầu cua tai nheo thế nào” lại đồng loạt lên tiếng để “phản đối bản án sai trái và chỉ trích Việt Nam vi phạm các nghĩa vụ quy định trong các công ước quốc tế về nhân quyền mà Việt Nam tham gia”. 
Đặc biệt, phiên tòa xét xử Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh còn có sự xuất hiện của một “vị khách không mời mà đến” từ “trời Tây” đó là ông Martin Patzelt, nghị sĩ - thành viên của Ủy ban Nhân quyền CHLB Đức. Vị nghị sĩ này nổi bật trong đám đông hỗn tạp không chỉ với biểu ngữ cầm trên tay mà còn với 1 tuyên bố rất “hoang tưởng” rằng: “Tôi nghĩ rằng với sự có mặt của tôi sẽ giúp cho được tuyên trắng án hoặc án sẽ được giảm nhẹ”. Nói Martin Patzelt bị hoang tưởng nặng là bởi lẽ: Ông ta tự cho mình cái quyền cao hơn cả luật pháp, cao hơn tất cả các quan tòa ở Việt Nam, từ đó tự huyễn rằng sự xuất hiện của bản thân mình sẽ khiến cho quan tòa Việt Nam phải run sợ mà tha bổng cho Nguyễn Hữu Vinh.
Rõ ràng những hoạt động trên là một sự can thiệp thô bạo vào công việc nội bộ Việt Nam - quốc gia có chủ quyền, có hệ thống pháp luật độc lập của 1 số tổ chức, cá nhân núp bóng dưới vỏ bọc đấu tranh cho “tự do, dân chủ”.
Điều 258 Bộ luật Hình sự quy định: Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước; quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân là hành vi lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.
Theo cáo trạng, từ năm 2009, Nguyễn Hữu Vinh đã đăng ký lập, quản trị và sử dụng hai blog “Dân Quyền” và “Chép sử Việt”. Sau đó, lợi dụng quyền tự do ngôn luận, Nguyễn Hữu Vinh đã chia sẻ quyền quản trị, chỉ đạo và cùng Nguyễn Thị Minh Thúy đăng tải nhiều bài viết sai trái trên hai trang blog “Dân Quyền”, “Chép sử Việt”.
Cần phải khẳng định một điều rằng, nhà nước ta chỉ truy cứu trách nhiệm hình sự đối với những hành vi vi phạm pháp luật được quy định là tội phạm trong bộ luật hình sự Việt Nam. Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy là công dân Việt Nam, có đủ năng lực TNHS hành vi phạm tội đã rõ ràng. Bên cạnh đó, các cơ quan thực thi pháp luật đã có đủ tải liệu, chứng cứ để chứng minh hành vi phạm tội của Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy (Theo kết luận của Bộ Thông tin truyền thông, 24 bài viết có nội dung sai sự thật, không có căn cứ, tuyên truyền xuyên tạc đường lối chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, bôi nhọ các cá nhân, làm ảnh hưởng đến uy tín của cơ quan, tổ chức, đưa ra cái nhìn bi quan một chiều, gây hoang mang lo lắng, làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo đất nước của Đảng, Chính phủ, Quốc hội và Nhà nước). Những cái gọi là “nhà bất đồng chính kiến”, “điều luật mơ hồ” chỉ là những sự ngụy biện gian dối và không có cơ sở sắc đáng.
Vậy nên, việc các cơ quan chức năng tiến hành điều tra, truy tố, xét xử về hành vi phạm tội của Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy theo Điều 258 là điều hoàn toàn tuân thủ đúng theo quy định pháp luật Việt Nam và thông lệ quốc tế. Bản án tù có thời hạn dành cho Nguyễn Hữu Vinh và Nguyễn Thị Minh Thúy đã cho thấy tính nghiêm minh của pháp luật. Đây cũng là hồi chuông cảnh tỉnh cho những kẻ lâu nay luôn vỗ ngực tự xưng là “nhà hoạt động dân chủ” vẫn đang mù quáng trông chờ vào sự can thiệp vô nghĩa từ các “thế lực bên ngoài”./.
JUNXIAN