Hiển thị các bài đăng có nhãn Thương phế binh Việt Nam Cộng hoà. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thương phế binh Việt Nam Cộng hoà. Hiển thị tất cả bài đăng
CỨU TRỢ THƯƠNG PHẾ BINH VNCH: TRÁCH NHIỆM THUỘC VỀ AI?

CỨU TRỢ THƯƠNG PHẾ BINH VNCH: TRÁCH NHIỆM THUỘC VỀ AI?

14:58 9 Comments
Lữ Khách

Đã 40 năm từ sau sự kiện 30.4.1975, cái ngày đánh dấu sự chấm hết của một chế độ chính trị vốn được sản sinh ra từ kế hoạch hậu chiến của người Pháp (nhưng lại do chính người Mỹ thực hiện) sau thất bại tại Điện Biên Phủ năm 1954. Trước cái thời khắc đặc biệt, những quan thầy Mỹ cũng đã làm được một vài điều cho những kẻ đã "trót" trung thành với chúng chỉ bởi miếng cơm, manh áo và sự bạc nhược trước lưỡi lê dương của kẻ cướp nước. Những chuyến máy bay mang theo rất nhiều người, hàng hóa trước thời điểm 30.4.1975 và cả sau đó nữa đã được thực hiện và không ít người Việt Nam thời điểm ấy đã tìm được bến đỗ trên đất Mỹ. Và cái hành động mà nhiều người những tưởng là tốt đẹp, là nhân đạo ấy của người Mỹ sau này mới biết đó là một phần trong cái kế hoạch "Hậu chiến" nhằm tạo dựng những hạt nhân có "thâm thù" với chế độ mới hòng tiếp tục các hoạt động chống phá mà một bộ phận người Việt chống cộng cực đoan ở hải ngoại đang thực hiện!
Rất nhiều Thương phế binh VNCH đã trở thành người vô gia cư, Vì đâu? (Nguồn: Internet)

Tuy nhiên, không phải tất thảy những ai trung thành với chế độ trong thời điểm đó cũng được di tản và thay vì cố gắng tới mức cao nhất có thể thì người Mỹ đã chủ trương phân họ thành những diện khác nhau để đối xử; diện HO hay diện con lai là hai trong nhiều diện được họ phân định ra và nếu nhìn vào các đối tượng được di tản thì đa phần họ là những người từng giữ các chức vụ cao trong Ngụy Quân hoặc Ngụy Quyền hoặc nếu không thì họ cũng có quan hệ vợ - chồng, con của Sỹ quan Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam... Với một cách làm như thế, theo Đài Á Châu Tự Do dẫn nguồn không chính thức của Hội H.O Cứu trợ Thương Phế Binh (TPB) & Quả phụ VNCH: "hiện có khoảng hơn 500 cựu sĩ quan và 15 ngàn hạ sĩ quan cùng binh sĩ TPB VNCH đang sinh sống ở VN". Một con số không thực sự quá lớn đối với một đất nước đông dân như Việt Nam (90 triệu dân) nhưng điều đáng nói là họ đã bị bỏ rơi bởi người Mỹ trong 40 năm qua và dường như người Mỹ đã quên mất rằng chính mình phải có trách nhiệm chứ không thể chờ đợi vào bất cứ nào chủ thể nào quan tâm tới họ?

Và xem chừng ở đây không thể cứ nói rằng họ là công dân Việt Nam thì đương nhiên Nhà nước Việt Nam phải có trách nhiệm hoàn toàn với họ? Đó là chưa nói đến dù đã 40 năm trôi qua nhưng nỗi đau của rất nhiều con người do chế độ Mỹ - Ngụy gây nên vẫn in dấu, vẫn khiến con người ta ghê rợ khi nhắc đến; cho nên, để Nhà nước, cộng đồng tại bản địa quan tâm tới những con người đặc biệt này một cách toàn diện, triệt để thì vấn đề cần nhất vẫn là thời gian. Sự phôi phai do thời gian đem lại sẽ đủ sức chỉ cho họ thấy nên làm gì thay vì có một sự thúc ép nào đó từ bên ngoài...

Quay trở lại với câu chuyện chăm lo cho thương phế binh VNCH thuộc trách nhiệm của ai? Có lẽ phải sòng phẳng mà nói rằng, trách nhiệm đó không phải của ai ngoài người Mỹ. VNCH là một sản phẩm do chính người Mỹ tạo dựng nên, từ những con người cụ thể vốn chỉ quen với miệt vườn, sông nước họ bỗng chốc bị biến thành những tên đánh thuê, thành những kẻ máu lạnh sẵn sàng xả súng vào đồng loạt của chính mình. Và nếu không có sự xuất hiện của người Mỹ cùng cái sự dung dưỡng, chỉ bày của họ thì đương nhiên sẽ không có sự đau thương, không có sự kiện 30.4.1975 và cũng sẽ không có những thương phế binh VNCH. Họ cũng sẽ tự thân có thể lo cho chính cuộc sống của chính mình thay vì trông đợi vào các hoạt động trợ cấp, lòng thương của cộng đồng dành cho mình, và thậm chí họ còn có thể giúp ích cho cuộc đời, giúp đỡ được những người yếm thế trong xã hội.... Hay cách khác, giữa người Mỹ và thương phế binh VNCH không khác gì mối quan hệ cha - con và trước khi người cha đó yêu cầu cộng đồng, xã hội quan tâm tới đứa con của mình thì chính họ phải biết tự quan tâm trước và xã hội chỉ chung tay, chỉ vào cuộc một khi người "cha" đó bất lực. Và như đã nói ở trên, hãy đừng bắt những con người đang hàng ngày, hàng giờ chịu đựng nỗi đau, quên đi nỗi đau đối xử công bằng, quan tâm tới những kẻ đã từng gây ra nỗi đau cho chính mình. Các nhà chức trách cũng chỉ có thể quan tâm được một phần nào đó những khó khăn mà những con người "đặc biệt" này đang gặp phải bởi tại Việt Nam có những con người mà xét trên nhiều khía cạnh thì mức độ đáng thương, cần sự quan tâm còn lớn hơn nhiều: NHỮNG NẠN NHÂN NHIỄM CHẤT ĐỘC MÀU DA CAM. 

Và thực sự đáng buồn, 40 năm sau cái ngày họ trở thành Thương phế binh, thành những người cần sự quan tâm, trợ giúp từ xã hội, không phải là chính giới Mỹ mà chỉ có "5 vị Dân Biểu Hoa Kỳ gửi thư kêu gọi Ngoại trưởng John Kerry xem xét để tái định cư cho các cựu sĩ quan Thương Phế Binh (TPB) VNCH còn sót lại ở VN hiện nay" (hôm 17/12/2015). Trên thực tế khả năng để kiến nghị "xem xét để tái định cư cho các cựu sĩ quan Thương Phế Binh (TPB) VNCH còn sót lại ở VN hiện nay" vẫn rất khó có thể diễn ra bởi chính người Mỹ hiện tại đang chịu rất nhiều gánh nặng liên quan việc tiếp nhận người di cư từ Châu Phi, Trung Đông sang. Một khi họ đồng ý tiếp nhận số người này từ Việt Nam sang định cư theo kiến nghị của 5 vị dân biểu này thì đương nhiên EU sẽ có cớ để chỉ trích và khi đó sức ép đặt lên vai nước Mỹ sẽ không nhẹ nhàng như bây giờ?

Tin chắc rằng, kiến nghị của 05 vị dân biểu Mỹ lên ông Ngoại trưởng sẽ ít nhiều khiến không ít người vui, thậm chí họ còn xem đó như một thứ cơ hội để thoát khỏi những cơ cực, bần hàn trong cuộc sống hiện tại. Vậy nhưng, công bằng mà nói thì dù kiến nghị đó được chấp thuận thì xin thưa rằng ý nghĩa tích cực của nó đã giảm đi nhiều bởi đa phần các thương phế binh VNCH tuổi đời đã rất cao và không muốn rời khỏi chính cái nơi họ đã sinh ra, gắn bó gần hết cuộc đời. Cho nên, nếu có thể thì nên chăng chính giới Mỹ nên tìm đến một giải pháp khác thỏa đáng hơn! 
TẠI SAO 40 NĂM SAU MỚI THỰC HIỆN?

TẠI SAO 40 NĂM SAU MỚI THỰC HIỆN?

10:19 5 Comments
Lữ Khách
40 năm sau chiến tranh, rất nhiều câu chuyện đã được lớp người từng ở hai bên chiến tuyến nói đến. Và ngoài những câu chuyện gắn với bối cảnh 40 năm về trước thì cũng không ít câu chuyện gắn với bối cảnh hiện tại. Cuộc sống của các thương phế binh, những người đã từng "ăn cơm quốc gia" cầm súng chĩa vào những người đồng bào chỉ để bảo vệ một chế độ được vận hành như một bộ máy tay sai được biết đến là một câu chuyện như thế. 

Cách đây không lâu, lúc mà Linh mục Nguyễn Trung Thành - nguyên Giám tỉnh của Dòng chúa cứu thế TP Hồ Chí Minh đang trên cương vị cao nhất thì đã cho tổ chức các buổi khám chữa bệnh giúp các thương phế binh. Và những người không hiểu chuyện đã lầm tưởng đó là lòng tốt cũng như cái cách các dòng tu đạo thiên chúa tham gia vào hoạt động thiện nguyện xã hội; vậy nhưng, sau khi Đại hội Dòng chúa cứu thế TP Hồ Chí Minh nhiệm kỳ mới, Linh mục Nguyễn Ngọc Bích lên thay làm Giám tỉnh thì mọi chuyện mới vỡ lẽ ra. Tân Giám tỉnh đã "tạm ngưng chương trình "trợ giúp thương phế binh” với lí do "nhà sách của DCCT là nơi bán sách không nên tổ chức tụ tập đông người gây trở ngại cho việc kinh doanh". Điều này đã cho những ai quan tâm về hoạt động này thấy rõ hơn những điều bên trong. Và theo hiểu biết của người viết thì ngoài lí do được nêu ra thì vị tiền Giám tỉnh Dòng chúa cứu thế TP HCM - Linh mục Nguyễn Trung Thành còn có các động cơ chính trị trong đó và xin nhắc lại rằng, dưới thời vị này làm Giám tỉnh Dòng chúa cứu thế TP Hồ Chí Minh được ví như một "cái kho thuốc súng", nơi chứa chấp, dung túng những thành phần xấu trong xã hội. 

Nói ra câu chuyện trên đây để thấy rằng, bản thân hoạt động "trợ giúp thương phế binh" trong nước vốn dĩ đã có quá nhiều vấn đề phải bàn, phải nói đến. Và không loại trừ các thương phế binh đang trở thành "công cụ chính trị" của những kẻ làm chính trị bằng mọi giá. Nghĩa là sau những gì đã phải lãnh nhận trong quá khứ, sự đau đớn về mặt thể xác trong bối cảnh hiện tại, họ lại tiếp tục bị lợi dụng, bị biến thành một thứ công cụ trong hành trình của những con buôn chính trị. 

Bất cứ ai cũng thừa hiểu rằng, đối với những nỗi đau, những đau khổ mà những thương phế binh Việt Nam Cộng hoà phải lãnh chịu hôm nay thì không chỉ có đám "tay sai" trong nước có trách nhiệm, người Mỹ lãnh nhận một phần trách nhiệm lớn lao trong đó. Câu hỏi đặt ra ở đây là những người Mỹ đã làm gì để đền đáp lại những thiệt thòi, nỗi đau của những thương phế binh này chưa? Câu trả lời là chưa và 40 năm qua họ vẫn chịu đựng một mình, khổ đau một mình mà không biết kêu ai ở trong nước bởi ở đó họ sắm vai là kẻ thua cuộc. Ấy vậy mà, trên  Saigon Broadcasting Television Network (SBTN) có đăng tải thông tin "Thượng viện California thông qua nghị quyết giúp thương phế binh VNCH" thì đã có những tiếng hoan hô, mững rỡ như chính họ "tự dưng" được ban ân vậy. Xin được trích dẫn một đoạn trong bài viết: "Nghị Quyết SJR 5 về thương phế binh VNCH vừa được Thượng Viện tiểu bang California thông qua vào Thứ Năm, 30 Tháng 4, 2015. Nghị quyết SJR 5 yêu cầu chính quyền liên bang tái thực hiện Chương Trình Tái Định Cư Vì Lý Do Nhân Đạo và Chương Trình Ra Đi Trong Trật Tự (HO và ODP), để những thương phế binh và gia đình họ còn kẹt tại Việt Nam được sang Hoa Kỳ. Cuộc vận động tái phục hoạt chương trình HO đã được Đài Truyền Hình SBTN cùng Hội HO Cứu Trợ TPB khởi xuớng vào khoảng nửa năm trước. Đài truyền hình SBTN đã gặp gỡ với các dân biểu Alan Lowenthal, Loretta Sanchez, Thượng nghị sĩ John McCain, và mới đây vào ngày 30/4/2015 đã gặp với Dân biểu Ed Royce để tiếp nối cuộc vận động. Với sự vận động của Thượng nghị sĩ Janet Nguyễn cùng sự hỗ trợ của các vị dân biểu, thượng nghị sĩ liên bang, hy vọng nghị quyết này sẽ đi xa hơn và trở thành luật để giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh đang còn ở quê nhà.

Tin vui này được Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn, một trong những dân cử người Việt đang ráo riết vận động cho nghị quyết này thông báo hôm thứ Năm 30 tháng...". 

Có lẽ đây là lần đầu tiên, người Mỹ nói chung đề cập đến một vấn đề này và cũng xin nhấn mạnh là đây là Nghị quyết của Thượng viện 01 bang (Bang California). Dẫu biết rằng, với những người thương phế binh dù trong hay ngoài nước họ không khác gì những mảnh đất khô khi tiếp nhận những thông tin như thế này và quan niệm "muộn còn hơn không" vì thế có cơ hội được phát triển. Tuy nhiên, hình như tất cả những ai thuộc diện thương phế binh đều không tự hỏi tại sao 40 năm sau mới thực hiện? phải chăng như thế đã quá muộn? Có thể với một chặng đường lịch sử thì 40 năm quả không dài nhưng nó dài đối với một đời người và chúng ta thử hỏi rằng, đã bao nhiêu phần trăm trong số thương phế binh sau sự kiện 30.4.1975 đến thời điểm hiện tại còn sống? Rất, rất nhiều người đã mang cả nỗi đau về mặt thân xác, tinh thần khi xuống mồ. Họ đã tuyệt vọng và tự thương thay cho sự hi sinh và lòng trung thành của chính mình. Thế mới biết, người Mỹ xứng đáng được gọi là những kẻ chỉ biết gieo rắc nỗi đau mà họ chưa bao giờ đi hoá giải nỗi đau.